Sự cố đêm Noel | Khi nghe tin cô gái thứ bảy trên thế giới chịu thí nghiệm sinh con mà không cần đàn ông

Posted: 13/05/2012 in Bùi Chí Vinh, Thơ

Bùi Chí Vinh


Nguyện cầu (sơn dầu trên giấy plast. 20 x 22 in) – Đinh Cường

Sự cố đêm Noel

Cô bé ơi, những lời ca lạc hậu
Người ta đã sử dụng nó để làm trò giác đấu
Mua vui cho bầy-công-chức-triều-đình
Có phải đột ngột anh bất thường nổi cáu
Quay mặt về em tìm kiếm sự đồng tình

Và câu trả lời của bé rất thông minh
Một cái chớp mắt đủ làm anh mát ruột
Đủ làm anh làm đơn xin từ khước
Những-bài-thơ-quốc-doanh đã in báo trước giờ
Đủ làm anh hiểu cái đầu của Goethe :
“ Mọi lý thuyết đều xám xịt buồn xo ”

Mà cây đời xanh lá rất tự do
Tự do tuyệt đối như anh cầm tay bé
Xưa ông bà đã cầm tay như thế
Và mẹ cha đã nắm chặt suốt đời
Ta cũng phải làm những điều giống họ
Để lập lại một cái gì truyền thống bé ơi

Anh bất cần để ý những cái đuôi
Đi lẽo đẽo ở đằng sau lưng bé
Nội chuyện gặp nhau cũng bất ngờ quá thể
Anh đã thốt lên và mắt bé chớp rồi
Mình chần chờ gì mà không ngồi xuống ghế
Nghe bé hát bài “ Biển Động ” buồn ơi

Nghe anh kể về Duyên Hải xa xôi
Có ngọn sóng giang hồ hăm bảy tuổi
Ngọn sóng con trai thì thương thầm con gái
Nên đêm Noel bỏ biển nhảy lên bờ
Ngọn sóng này gặp ngón sóng kia chạy lại
Như bây giờ anh gặp bé đọc bài thơ

Chào khu giải trí thanh niên hai mặt lập lờ
Anh và bé bước ra đường lương thiện
Trong các ngôi sao đêm nay ta tìm kiếm
Thiếu mất ngôi sao của Chúa Hài Đồng
Chắc Thánh Giuse bận đi mua áo lạnh
Máng cỏ còn một mình Đức Mẹ ( bé lạnh không ? )

Ai bảo trời sinh mắt biếc môi hồng
Cho người bên cạnh phải trở thành thi sĩ
Ai bảo trời sinh đàn ông hợp lý
Cho bé ôm đàn lãng mạn hát tình ca
Ta sẽ đóng đinh tử hình ma quỷ
Mời những thiên thần xuống nhảy “ cha cha cha ”

Hoa quỳnh nở về đêm mới thật là hoa
Bé đã nở thành hoa trên mười ngón
Cho anh quàng vai cho anh ăn trộm
Lòng ngực lăng xăng tim đập chỗ nào
Tên thánh của anh là gì không biết nữa
Nếu Chúa có buồn cũng thông cảm chứ sao !

Bé ơi, đêm về lạnh lắm, tim đau
Hai đứa run rẩy vì không mang áo lạnh
“ Đừng bỏ em một mình, trời lạnh lắm ”
Bé hát hay ai ? Lạnh lắm, bỏ sao đành
Sau này một mình về ngang cư xá
Khi lạnh trong lòng bé còn nhớ đến anh ?

Anh như muỗng đường, bé giống miếng chanh
Mình trộn vào nhau làm thành ly nước ngọt
Cơm áo quanh năm làm môi mình mặn chát
Đổi một đêm nay : Đêm-Thánh-Vô-Cùng
Mai anh ra biển yếu lòng vì tiếng hát
Anh gọi bé hoài, bé có gọi anh không ?

 

Khi nghe tin cô gái thứ bảy trên thế giới chịu thí nghiệm sinh con mà không cần đàn ông

Rồi thế giới sẽ bất cần đàn ông
Em không cần thiết phải lấy chồng
Em tiếp tục bảo toàn trinh tiết
Em sẽ giống Đức Mẹ Maria, giống hệt
Người phụ nữ đồng trinh đầu tiên chỉ biết cỡi lừa
Còn bây giờ em biết lái ôtô
Biết nhai kẹo cao su trong đêm hòa nhạc
Em sẽ là Đức Mẹ Maria văn minh nhất
Tụi anh thành Thánh Giuse vì em đã bất cần

Vì tụi anh vốn là đàn ông
Đàn ông lấy vợ để thành chồng
Em chẳng có chồng dù tưởng như là vợ
Em vẫn tiếp tục ô-ri-gin sau khi sinh nở
Em vẫn là con gái muôn năm

Này đứa con gái thứ bảy trên hành tinh
Vào nhà bảo sanh mà chưa hưởng thụ ái tình
Em thánh thiện chẳng thua gì Đức Mẹ
Nhưng em ngu ngốc chẳng thua gì đau đẻ
Em chối từ sự có mặt của tụi anh
Giống được vị tha, can đảm, tốt lành
Biết hé miệng lúc môi em chờ đợi
Biết hướng dẫn em bài học mà ông Adam bà Eva chưa nhắc tới
Biết cách làm hôn thú thật nhanh

Này đứa con gái thứ bảy trên hành tinh
Vào nhà bảo sanh mà chưa hưởng thụ ái tình
Hãy nhổ nước bọt vào những người xúi giục
“Tinh trùng ống nghiệm vô danh kết hợp với noãn sào của em” hợp thành hai tiếng khóc
Đứa bé khóc vì không biết mặt cha
Em sẽ khóc vì thành một masoeur
Để anh làm dấu thay vì săn sóc

Hỡi những thí nghiệm mang danh y học
Các bạn làm ơn nghiên cứu con người
Ở Trung Phi vừa có dịch cùi
Ung thư vú xâm lăng Bắc Mỹ
Giang mai ở Đại Hàn vẫn còn nguyên giá trị
Tuổi lên mười nước Việt bệnh còi xương
Ma túy nước Anh chờ tuổi trẻ đầu giường
Các virus mãi bò lên chất xám

Hỡi trí tuệ chúng ta, những chàng trai dũng cảm
Hãy tỏ tình mạnh dạn với các em
Đừng để Đức Mẹ đồng trinh vầng trán nhăn thêm

Bùi Chí Vinh
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.