Dưới chợ âm phủ chúng ta say… | Từ một cơn mơ

Posted: 23/06/2012 in Lê Văn Hiếu, Thơ

Lê Văn Hiếu


The Drunk – Joseph Minton

Dưới chợ âm phủ chúng ta say…

Dưới chợ âm phủ chúng ta say
Chúng ta hút rốt ráo từng con Ốc
Đến nỗi nó vặn mình cùng kiệt,
Cùng kiệt từ bếp lửa .

Dưới chợ âm phủ chúng ta say
Những đóa hoa khoe sắc tỏa hương,
Những hương hoa mềm oặt trong cơn mưa,
Quằn quại lênh láng trên mặt đất chảy.

Dưới chợ âm phủ chúng ta say
Cái ánh sáng nhòe tối,
Cái ánh sáng mềm nhão.
Lập lòe những bộ quần áo mới
Chờ những thân hình khô ráo
Mặc lên như mặc những hoài niệm.

Dưới chợ âm phủ chúng ta say,
Cái lành lạnh ban tối,
Cái ren rét của đồi núi
Ta thèm một ngọn lửa,
Thèm một trái tim để sưởi ấm .

Dưới chợ âm phủ chúng ta say,
Em nghiêng cho ta một bờ vai
Khi bước chân lê không nổi …

Và ta về ,
Hòa vào giọt nước mắt nóng hôi hổi
Tìm nhau hơi thở ấm …
Dưới chợ âm phủ chúng ta say ?

 

Từ một cơn mưa

Mỗi giây phút là một bắt đầu
Anh và em có một bắt đầu khác.
Mưa ngoài kia bắt đầu nặng hạt
Không khí bây giờ đổi thay.

Hơi thở bây giờ hình như bớt chua cay
Hình như ấm ,và hình như dịu mát
Em muốn trốn dưới sương mù Đà lạt
Anh muốn thêm một lần đội mưa .

Suối vẫn reo và đá vẫn lim dim mơ
Mắt em chiêm bao và mắt em ướt
Mắt anh say, nên mắt anh ngấn nước
Chúng mình buồn nên cứ long lanh .

Phút gặp gỡ vội vàng rồi cũng qua nhanh
Anh ngỡ phút chia tay bắt đầu từ đó
Mắt em cười sao cứ ngân ngấn lệ
Và lòng anh ướt sũng vẫn rưng rưng ?

Mưa ngoài kia có nặng hạt hơn không
Mưa nặng hạt là bắt đầu quạnh quẽ
Anh muốn phút chia tay lặng lẽ
Nhưng ngờ đâu lặng lẽ lại buồn tênh

Núi đá như đè – thân xác nặng thêm
Hồn đang trĩu và hồn đang ũ rũ
Đà lạt đổ mưa như là giận dỗi
Mắt chúng mình rươm rướm phải không em ?

Lê Văn Hiếu
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.