Giả thiết | Chuyến xe ký ức

Posted: 20/07/2012 in Nguyễn Lãm Thắng, Thơ

Nguyễn Lãm Thắng

Giả thiết

Cứ yên lặng như bồ thóc
cứ nhìn nhau như nước qua cầu
như gió chiều cứ lướt qua nhau
như ly cà phê không đường đắng nghét…

Rồi có một ngày bồ thóc nảy mầm hoài niệm
rồi có một ngày nước xoáy chân cầu
rồi có một ngày gió thành bao mùa ngâu
rồi có một ngày giọt cà phê trên đầu môi ngọt lịm

Em có tin không?
điều anh nói sẽ làm em nhớ
em có tin không?
em lặng lẽ ngồi nghe anh hỏi
em có tin không?
em khẽ gật đầu…

Điều có thể và không có thể
cứ đan xen trong nếp nghĩ cuộc tình
em như thế và không như thế
hệ quả cuối cùng là em – thuộc – về – anh.

 

Chuyến xe ký ức

Những toa nụ cười trẻ thơ
trên chuyến xe bọ xít
rầm rập qua đồi tưởng tượng hành tinh
chở lương thực mồng tơi tím ngắt
chở bụi đất làng quê vọc lấm quần đùi

Chuyến xe đi qua những buổi ăn điểm tâm ổi non muối ớt
những đọt xoài, đọt cóc, lá me chua…
chuyến xe đi qua nắng hạn mất mùa
củ sắn, củ nần, chuối non… thay gạo
cánh đồng hả mồm làm hầm ếch nhái
bờ xe gió nhọc nhằn vốc nước sông khuya
Chuyến xe đi qua lớp học trường làng
mái rạ vẹo xiêu, bờ phên phân trâu rách thủng
lũ kiến cồn cào trong bụng
giờ ra chơi chia trái bồ đề
đường làng lổn ngổn gai tre
thương bàn chân non trần toé máu

Chuyến xe đi qua những câu Kiều kẽo kẹt tao nôi
người cha mù lòa một tay đưa đẩy
cha nghe âm thanh cái đói con mình
câu Kiều cha ru uốn mình giật nẩy
à ơi! trĩu khúc đoạn trường…!

Mẹ thương con, nắng mòn con mắt
ngụm sữa cuộc đời tuột khỏi bàn tay
Chị Ba, chị Bốn, chị Năm đành bỏ học
mót lúa, mót khoai mòn mỏi nón cời
hai mươi tuổi nằm mơ kẹp tóc
trong chiêm bao mẹ sắm áo quần…

Tôi lớn lên mang hình hài chuyến xe thân phận
những toa buồn vui ăm ắp tuổi đời
vẫn chở tôi đi về nơi xa tít tắp
cho tôi hái niềm tin…

Nguyễn Lãm Thắng
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.