Hoàng Quy
Ta biết, sẽ có một ngày xa vắng.
Trên chiếc bàn gỗ nầy, ta vẫn ngồi viết ở đây. Những cuốn sách nằm yên như thế. Những con chữ sẽ ngủ vùi trong cơn mê, không ai đánh thức. Mặt trời ngây ngô tiếp tục gửi những thông điệp qua khung cửa sổ lấp lánh màu hy vọng. Ta không chờ đợi, Nhưng mùa thu cứ về. Mây lang thang ngoài đồng vắng. Lá vàng ngổn ngang tâm sự giữa đất trời hư ảo. Những tấm lòng trắc ẩn chìm khuất trong ngọn gió mùa đông bắc như mưa ngâu quay về bến cũ. Trên những nẽo đường ta đã đi qua, thời gian gõ nhịp vô ngôn.Thời gian không hò hẹn để ai thương nhớ một đời.
Sáng qua, rón rén bên thềm, một chiếc lá vàng chao cánh. Ta ngồi bên khung cửa hẹp, gió sớm thổi qua vườn cây, đưa tin người đã mất. Người đi thật rồi ư ? Đi đâu ? Về đâu? Có bao nhiêu điều chưa nói hết. Có bao nhiêu việc dở dang não nề. Thế mà cứ đi như đến ngày đã hẹn. Không đành. Cuộc trần ai đã từng rong ruổi, đùa giởn trên khung trời ảo hóa bao la. Té ra không có cái gì tồn tại. Chỉ có cái tồn vong rượt đuổi trên ngọn sóng thời gian vô tận. Thế thôi. Phải chăng, nó là hang ổ của hạt giống hiện hành? Mà hiện hành thì sanh diệt liên tục trong sự tồn vong của vạn vật. “Lụ thiên, biến động bất cư.” Thế ư ? Tất cả vũ trụ vạn hửu là một trường dịch hóa miên mien bất tuyệt, linh động vô cùng. Từ hình thái đến tâm linh, Có với Không, nó biến chuyển từng giây phút. Thế mà người đi hay ở, ta về hay chưa. Gió thu vẫn buồn rười rượi, như cây đa bến cũ con đò khác đưa. Cái thế gian nầy nó vui mà sao buồn đên thế! Chân trời nào là viễn mộng? Cõi lụy nào khôn nguôi? Mạnh tử nói như chơi : “Vạn vật giai bị ư ngã, phản thân nhi hành, lạc mạc đại diên”. (Trời đất vạn vật có đủ nơi ta. Quay về mà thành thật với lòng mình , thì có chi vui bằng). Cái tinh thần Đạo học Đông phương nó mênh mang thế ! nó chẳng tranh quyền khắc phục, đoạt lấy như Đạo học phương tây. Cho nên Trời Người vả vũ trụ vạn vật nơi lòng mình. Phải chăng cái nguyên lý thường tịch, tuyệt đối là bản thể tồn tại, tự do và cứu cánh.
Lâu lắm rồi, ta không biết đi đâu, về đâu. Như cái cối xay, mài dũa trong cái thế giới riêng, cầm bằng vành cối nghểnh ngang, bước chân lui tới xênh xang một đời. Trong niềm xao xuyến của đất trời như con gà ăn quẩn cối xay, như ai vây hảm trong khung trời ái ố, phai nhạt một chiều khao khát tự do. Đã bao nhiêu tháng ngày trong cơn mê đằm thắm không nhận chân sự có mặt của mình giửa thời gian và không gian. Nhiều khi ta muốn về nơi gió cát, lắng nghe hơi thở của núi rừng để có được một lần mơn man tà áo xanh non bên bờ vủ trụ huyền đồng. Ngọn gió đa tình thiên thu thơm mùi lúa chín. Nắng chiều nghiêng xuống gữi về đâu. Xin trải lòng ra cho ta nương nhờ bờ vai quê cũ. Đi về đâu đó. Bỗng nhớ mênh mang. Hoa vàng cỏ dại. Bờ vực bãi dâu. Con đò bến nước. Khói sóng đầu sông. Sương chiều áo mỏng. Chút niềm riêng chia sẻ đôi bờ. Ta lại về đâu đó. Thấp thoáng áo nâu, rêu mờ viễn xứ. Ngày ấy hoang mang, mắc cạn trên dòng luân lạc, con đường xanh xao dấu ngựa điêu tàn. Có thể nào an nhiên bên bờ dâu bể. Lao xao bóng nhớ phía trời gần, tim nhau trong hơi thở. Gió tàn canh thổi suốt cõi vô tình. Ta lại đi tìm. Từ thời Phệ Đà kinh Upanisad (Áo nghĩa thư) cho đến Đức Phật Thích ca đều nhắm thẳng mục đích giải thoát để trở lại đồng nhứt cùng đại Ngã. Có đến đó mới được tự do. Cho nên Đông phương chủ trương trở về với tự nhiên toàn giác.
Nhưng tất cả những lý thuyết đều là lý thuyết, tất cả mọi lý tưởng cũng chỉ là lý tưởng. Giá trị của nó thực sự là khi con người tạo được kết quả tốt đẹp cho đời sống của nhân sinh , con người mới quyết định cái số phận thực hửu của con người. Đừng cượng cầu mà nói, mà vẻ vời thì càng đi xa lẽ thật. Chỉ có tâm truyền tâm, không lập văn tự. Vì bản sơ nguyên thủy là tuyệt đối, vượt ra ngoài không gian , thời gian nhân và quả. Chỉ có chơn tâm mới mong hội thông cùng chân lý.
Mãi miết rồi cũng phải ra đi. Cũng phải quay về. Con đường ở lại thân thiết với bàn chân kinh hành như hoa cỏ đùa giởn gió chiều, ven đường sơ ngộ. Mặt đất đã trở nên phồn thực từ lúc mãn khai, nuôi nấng, nâng đở con người, cho ta bước đi lối về , in dấu thời gian đầu gòng sơ ngộ như nước mắt, như nụ cười vang vọng mơ về một cõi mai sau.
Hoàng Quy
Nguồn: Tác giả gửi



















