Ngày A-dam gặp Eva | Điều răn thứ 11 | Em là ai và em ở đâu

Posted: 29/08/2012 in Bùi Chí Vinh, Thơ

Bùi Chí Vinh


Adam and Eve – Marc Chagall

Ngày A-dam gặp Eva

Em xuất hiện như mặt trời
Xua đi những cơn u ám
Anh đang buồn thiu một hoàng hôn xám
Bỗng đổi màu thành xanh

Từ đó một ngày có ba buổi bình minh
Nắng buổi nào cũng thơm tho mùi mật
Từ đó không còn giới hạn của ngày và đêm
Em đã xoay chiều trái đất

Thì anh chính là một hành tinh buồn bã nhất
Lần đầu tiên biết giá trị nụ cười
Em đi rón rén như nhan sắc
Dạy cho anh nói tiếng loài người

 

Điều răn thứ 11

Em đã thờ phượng bầu trời
Bằng điều răn thứ nhất
Tôi cũng đã yêu thương mặt đất
Bằng năm điều răn sau cùng
Chúng ta cũng đã đợi nhau gần 8 năm
Để bày tỏ tình yêu khác giống
Trong khi nhân loại đã đợi nhau 2012 năm
Tiến về hang đá Bê-lem để làm người gác cổng

Chúa không muốn tôi thành con lừa
Người cho tôi chân tay, mặt mũi
Chúa rất muốn em là con gái
Để sau này có nhẫn cưới đeo tay
Tôi đã yêu em một cách rất con trai
Như Adam yêu Eva lịch sự
Có thể toàn bộ xương sườn tôi cứng chứ
Nhưng phần-xương-cụt mất đi lại mềm mại hiền lành
Phần xương ấy mang nỗi buồn Đức Mẹ
Tan lễ nhà thờ, môi biết gọi : anh, anh …

Chúa không trực tiếp dạy chúng ta đọc kinh
Nhưng tôi và em đã thành lời cầu nguyện
Chúng ta yêu nhau nhỏ như hai con kiến
Lớn như hai con voi và vừa phải cỡ … con người
Em đã biết thờ phượng bầu trời
Bằng điều răn thứ nhất
Thì làm sao tôi chẳng biết yêu thương mặt đất
Bằng năm điều răn sau cùng

Và tất nhiên chúng ta yêu nhau
Chúng ta yêu nhau ở một góc địa cầu
Thành phố ta ở chỉ lớn bằng dấu chấm
Bên trong dấu chấm, tám triệu người đang sống
Mới hai người yêu nhau, còn lại mấy triệu người
Ôi, tôi hứa mãi yêu thương mặt đất
Cho lòng em hằng nhớ đến bầu trời

 

Em là ai và em ở đâu

Trong vòng chín tháng mười ngày, anh đã nghĩ ra em
Nằm trong bụng mẹ, anh đã vẽ hình con gái
Không biết anh vẽ tất cả bao nhiêu, chỉ biết lúc ra đời anh nói dối
“Oa, oa, oa” vỏn vẹn có ba người

Vỏn vẹn có ba người như Chúa có Ba Ngôi
Cha, Con, Thánh Thần vác một cây thập giá
Anh vác thi ca đóng đinh giùm thiên hạ
Chỉ vì những hình vẽ về em của thuở mới tượng hình

Những hình vẽ tượng hình ngay lúc mới khai sinh
Anh sung sướng nhận mình là giống đực
Thoát cảnh quần dài đồ bộ vướng chân, anh vũ trang quần cụt
Dẹp thứ tự vệ bằng nịt vú lôi thôi, anh mặc sức cởi trần

Đến lúc bể tiếng rồi, lúc mép trổ lông măng
Lúc ngực nở chẳng thua gì trái đất
Lúc đốt điếu thuốc đầu tiên chuẩn bị cho cơn ho dài nhất
Anh sặc sụa trước bình minh của vô số mặt trời

Rồi một mặt trời đậu rực rỡ trên môi
Cái hôn thần thoại với một người khác giống
Anh nói tiếng trăm năm trẻ con như tiếng gáy tập sự của chàng thiếu niên gà trống
Tưởng đã gặp được em mà anh kiếm một đời

Và mặt trời thứ hai lại đến lặn trên môi
Cái hôn khoái lạc với một người kế tiếp
Anh kết tóc se tơ tưởng mình vào chung kết
Vẫn chưa gặp được em mà anh kiếm một đời

Và vô số mặt trời mọc rồi lặn trên môi
Anh hốt hoảng đưa bàn tay bụm miệng
Bàn tay nào tưởng tượng ra em, bàn tay nào bôi xóa đi tưởng tượng
Ngón tay nào đỡ thập giá lên vai, ngón tay nào se sợi tóc đàn bà

Chợt muốn ra đời, muốn khóc lại oa oa
Nhưng bụng mẹ già nua đã không còn chín tháng
Làm sao không phát biểu một câu ai oán :
“Anh đã đoán ra em, đừng trốn nữa. Xin mời …”

Bùi Chí Vinh
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.