Năm bài ở Nha Trang

Posted: 01/09/2012 in Chân Phương, Thơ

Chân Phương

1

sóng đâu biết đếm

mười hai năm sau

nằm nơi đáy trùng dương
tôi nhìn lên
nỗi nhớ trong xanh

hai bàn tay ngày xưa
còn bập bềnh

phải chăng
giữa im lặng và tôi

biển là trang thơ cuối cùng
em chưa kịp xé ?

 

2

trong bao nhiêu là lâu đài cung điện
mùa hè tiếp tục xây trên cát

chẳng còn tấm gương nào cho hoài niệm

dang đôi cánh trúng độc
tôi bị ép khô giữa trời và biển

môi cháy lưỡi khát

có hơn gì
mớ vỏ nghêu sò mục nát

bên mép thời gian ?

 

3

rồi lũ còng gió với những chiều hè muộn
sẽ quay mặt ra đi

màn trướng tủ giường đèn ngủ
và gì nữa đây
hỡi nỗi niềm mù chữ

khi cả đời thơ viết trên cát trắng
chẳng thể lấp đầy một thoáng nhớ nhau

tiếng sóng chen điệu nhạc đêm
phả vào khung cửa kính

lấp lánh đó đây
các màu sắc cuối tuần

đám con gái
đang ngóng đợi tình yêu
như ánh lửa chài trên đại dương

làm sao biết được lòng tôi
là mũi đá dài vô tận
nhô qua bên kia biển lớn

và vì nhã nhặn
nên dừng lại trước cổng nhà em

mà không đâm thẳng
vào buồng

 

4

nói theo trường phái lãng mạn
đáng lẽ nắng tà góc bãi là nỗi lòng tôi

và chiếc mống trời ngang eo biển
là một thoáng nhớ em

nhưng từ lâu với tôi
hình thức đã thoát ly nội dung

nên bảy sắc cầu vồng lơ lửng
trên da thịt phụ nữ mùa hè

chỉ là mớ ba động vật lý
trên chất nhủ tương tâm tình quá hạn

*
mà đầu óc tôi cớ chi
lại phức tạp hóa một hoàng hôn yên ả
với sóng xanh cát trắng hiền hòa

hoài niệm ơi
có phải mối tình tôi là con cá voi mắc cạn

giữa những đảo ghềnh vũng vịnh
chưa tìm được lối về tịch lặng trùng khơi ?

và nhà văn học sử của các niên kỷ xa xôi
buồn tình lục lọi trong đống di cảo
bất ngờ phát hiện bài thơ này

làm sao biết được cảm tưởng của y sẽ khôi hài
như cái bát hương nguội lạnh

trong miếu thờ một Nam Hải tướng quân
điêu tàn nhang khói ?

 

5

cực lòng đây lắm đó ơi !

tôi choàng dậy
ngỡ mình còn mơ

rõ ràng có ai vừa ngâm câu ca dao
bên tai tôi

té ra là con muỗi
vừa bay loạng choạng vừa rên

cực lòng đây lắm đó ơi !

nha trang buổi sáng cuối
phòng khách sạn
cửa sổ nhìn xuống con đường yên vắng

tôi đập con muỗi
giọt máu mới loang ra

*
có biết những kỷ niệm về em
là bầy muỗi yêu dấu

cứ từng giây một
hút dần nhựa sống khỏi đời tôi

mà nạn nhân của chúng không cách nào
đập cho chết được

N.T. ơi !

Chân Phương
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.