Chân Phương
Sinh nhật
chim đã bay rồi, mây cũng xa
mùa thu lần nữa gọi tên ta
cánh tay vàng úa xuôi hai nhánh
một gốc đời khô ngóng nắng già
cô quạnh biết bao lần đông giá
tóc râu chìm lớp lớp phù sa
hắt hiu diện tích người cõi lạ
nhật nguyệt xoay quanh chiếc bóng nhòa
rồi tuyết trắng vô tình rơi nhẹ
trên lãng quên – băng đảo mờ xa
nỗi lạnh là con tim ngủ chết
giữa nghìn năm bến bãi phôi pha
cửa biển nuốt dòng sông thất lạc
miệng thời gian há rộng không tha
đâu đây vọng tiếng mưa tràn huyệt
đất sẽ thay cho mọi mái nhà
Thập giá và mạn đà la
từ ngày em ra đi
tôi về cưa khúc gỗ
đóng một cây thập giá
vác lên đồi săn chim
ngày lại rồi ngày qua
em ra đi biền biệt
tôi làm như không biết
mãi săn chim đồi xa
những đêm trời mưa bão
những sáng sớm mù sa
tôi đìu hiu trở giấc
hát nhỏ lời đơn ca
chim bay đi bay về
thu đông bao mùa qua
quay tròn vòng nhật nguyệt
buồn vui cũng phôi pha
hai bàn tay gỗ đá
hứng tro bụi nhạt nhòa
chim dần dà chết sạch
trên ngọn đồi tha ma
khi nào em trở lại
(ví dụ chơi ấy mà)
nếu em còn về lại
nhớ viếng mộ tình ta
đó là cây thập giá
treo vọng tưởng mù lòa
đó là cây thập giá
gãy giữa mạn đà la
Chân Phương
Nguồn: Tác giả gửi



















