Trong chiều nắng ra đi | Ngày có bão

Posted: 01/12/2012 in Thơ, Vũ Xuân Chinh

Vũ Xuân Chinh

co_don_bai_vang

Trong chiều nắng ra đi

Anh đã bao nhiêu lần bỏ lỡ hoàng hôn
Lặng bơi qua sông vớt tia nắng cuối
Cứ tưởng mình tồn tại
Hoá ra là đá cuội
lăn lóc ở ven đường
Đón em về sau khoảng khắc nhá nhem
Hỏi anh một điều không tưởng
Nhỡ mai mặt trời không mọc thì sao ? 
Ừ !
Nhỡ mai mặt trời không mọc
Ta sẽ chưa kịp làm khổ nhau
Em sẽ không kịp khóc
Anh cũng chưa kịp buồn
Nếu mai này mặt trời bỏ đi luôn
Chắc chắn chúng ta đều phải trả giá
Cho niềm hoan lạc cuối cùng
Anh cứ ngồi chờ như thằng ngốc
Bên bờ sông vĩnh cữu
Chẳng vớt được giọt nắng nào trong vốc tay chai
Bởi đôi khi
Người ta thích thử làm điều ngu dại một lần
Nên em yêu
Đừng bắt anh phải tiếc
Về một điều gì
Trong chiều ra đi của nắng
Ai lại lang thang dưới ngày ẩm ướt
đam mê cuộc tình bạc nhược
Cớ sao ta bõ phí một vòng tay ấm
Em cần gì phải vội
Để sớm mai mặt trời vẫn mọc
Sớm mai hoa vẫn nở
Và chúng mình vẫn nhớ
Về tất cả mọi điều không thể nào quên
Nắng sẽ còn rơi trên tóc em
Cây sẽ còn xanh lá mới
Anh xin em đừng hỏi
Nhỡ mai mặt trời không mọc thì sao
Chúng mình chỉ cần hỏi nhau
Một điều duy nhất
Là ta thương nhau đã thật
hay chưa ?
Mai vẫn nắng

Mai vẫn mưa .

 

Ngày có bão

Buổi sáng đài báo bão
Mặt trời bỏ xứ đi hoang
Em lười biếng nằm co trong góc phòng ẩm thấp
Anh tìm hoài không gặp
Hoa nắng sáng nào cũng nhảy điệu Valse ngoài cửa sổ
Ngày có bão buồn thiu
Vô duyên tiếng chuông điện thoại báo giờ
Nghe như tiếng chuông gọi hồn ai
Em trở mình thở dài não ruột
Anh không biết phải biến thành cái gì cho hoà hợp
Với em – giống mặt Rubic lắm màu
Khi thì hiền như con mèo ngái ngủ của Nguyên Sa
Lúc thì xù xì gai góc
Đàn bà thật khó hiểu
Và dễ hiểu
Anh hút lại mẩu thuốc cuối cùng còn sót lại đêm qua
Gạt chút tro tàn
rơi xuống hư vô
Thấy nụ cười mình già như phế tích
Hình như em nói đúng
Anh làm thơ
( Hay làm tình )
Đều rã rích như nhau
Anh đã sống đủ lâu
Để nghe mình thấm mệt
Mông du đi tìm sương khói khôn khuậy
Ngày có bão
uống mãi không say
Anh choá mắt
Nhìn bóng mình phản chiếu qua lăng kính thật
Chạnh lòng từ dạo sa cơ
Nên dễ bỏ qua cho em những lần nói dối
Quên giọt mưa mồ côi
rơi trên mái nhà dột nát
nghe như một điệu nhạc buồn
Quên bớt mấy thằng hoang tưởng
Mang thơ đi gạ bán mặt người
Ngày có bão
tội nghiệp em tôi
Ngồi bó gối buồn như tượng đá
Nếu có mủi lòng cũng cố nuốt vào trong
Nước mắt còn đâu mà khóc
Mai mốt
Thể nào
Bão sẽ qua thôi

Vũ Xuân Chinh

Đã đóng bình luận.