Uống rượu một mình | Ngày tận thế

Posted: 01/01/2013 in Kha Tiệm Ly, Thơ

Kha Tiệm Ly

lone_drinker

Uống rượu một mình

Lưu linh như ta uống rượu chẳng cần mồi,
Như thằng điên mặc thây thế sự,
Là thằng say, nên đâm ra tư lư.
Mà chuyện đời sao kể hết em ơi.

Vỗ bụng kinh luân, môn sinh lố nhố,
Bằng hữu le hoe chỉ đủ kín dòng sông.
Nhưng lúc sa cơ, có bao nhiêu Tử Lộ?
Gặp bão giông toàn chạm mặt Lý Thông!

Chẳng giận người ân tình đem rao bán,
Vì thói thường của mặt ngọc, môi hồng.
Mà cả giận lũ lừa thầy phản bạn,
Mang tấm thân bảy thước cũng như không!

Ai đã từng thức trong đêm tối,
Thì mới hay khó phân biệt trắng đen.
Khi bút mực đã nhạt màu sĩ khí,
Thì liệt oanh cũng hóa ươn hèn!

 

Ngày tận thế

Ta hoan hỉ đón ngày tận thế
Như nhận hồng ân từ một đấng thiêng liêng.
Để xóa cho đời bao trò dâu bể,
Để xóa nhân gian vạn nỗi muộn phiền.

Không phú quí, cũng không cùng khổ,
Không bạo quyền, không có nhục vinh.
Triệu năm trước còn kẻ cao người thấp,
Nay một lần bình đẳng các sinh linh!

Chẳng còn hố sâu, chẳng núi cao vời vợi,
Chẳng còn màu da phân biệt trắng, đen, vàng.
Chẳng ánh mắt nhìn nhau rực lửa,
Trăm hận ngàn thù hóa bụi tro than.
… Cũng chẳng còn những loài hoa vô cảm,
Đen sắc hương đùa cợt với nhân giân.

Trái đất triệu năm trút xong gánh mặng
Đá sỏi triệu năm nay đã biết cười.
Ta thanh thản theo dòng người hoảng loạn,
Kẹp bên mình bầu rượu nhạt uống chơi!

Kha Tiệm Ly
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.