Con dốc

Posted: 25/02/2013 in Thơ, Đặng Kim Côn

Đặng Kim Côn

nhin_ra_cua_so

Ðôi mắt ấy có nhìn theo không?
Một thoáng mừng vui thoáng ngại ngùng
Tim ta vừa đổ lăn theo dốc
Em có mơ hồ chút đợi mong?

Ðôi mắt ấy có nhìn theo không?
Nửa muốn xuôi nhanh nửa ngập ngừng
Chiều nay em đứng chi lưng dốc
Như đá nghìn năm đỉnh núi trông.

Nhà em sao ở chi lưng dốc
Mỗi dốc lên mấy thuở nhọc nhằn
Mỗi dốc đổ đời trôi vội vã
Ðể xốn xang từng sỏi đá lăn.

Chiều xưa em đứng bên lưng dốc
Chờ những hoàng hôn lãng đãng về
Chừng đâu tiếng bước ngàn năm cũ
Còn rộn tim ai sóng hẹn thề.

Chiều nao em bước theo con dốc
Hạt bụi lạnh lùng tuôn bước mau
Rừng núi vô hồn đi mãi miết
Mỏi mòn lưng dốc dấu chân đau.

Ðể lại hai đầu thương nhớ gánh
Con dốc chập chùng mấy nắng sương
Mấy sông mấy núi oằn lưng ngựa
Ðủ ngọt ngào chưa khúc đoạn trường.

Dốc dẫn đời nhau về cuối dốc
Rợp lòng tan tác bức tranh vân
Ðôi mắt ấy và con dốc ấy
Biết mấy xa xôi biết mấy gần.

Một thoáng như xa một thoáng gần
Ta về giữa biển lệ đời dâng
Giữa bao đôi mắt phong ba đỏ
Dốc xưa còn ngấn lệ bâng khuâng?

Ðôi mắt ấy có nhìn theo không?
Nửa muốn xuôi nhanh nửa muốn dừng
Chông chênh con dốc nghiêng trời đất
Nửa dốc nao nao, nửa dốc rưng.

Đặng Kim Côn
1976
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.