Qua chuyến phà cuối trên sông Hậu | Ngút ngàn quê cũ

Posted: 18/09/2013 in Nguyễn An Bình, Thơ

Nguyễn An Bình

ben_pha

Qua chuyến phà cuối trên sông Hậu

Tôi đứng đợi bên bờ sông gió thổi
Chờ phà sang rời bến bắc Bình Minh
Cây cầu mới chợt giật mình trở giấc
Sáng ánh đèn soi sóng nước lung linh.

Cô hàng rong nhìn tôi cười buồn bã
Phà không còn em mất chốn nương thân
Chú bánh mì bán hàng trên phố vắng
Khuya qua cầu đạp chắc rã đôi chân.

Phà trăm năm đưa bao người xa xứ
Có người thương không hẹn lúc quay về
Tôi ngơ ngẩn nhìn tháp tầng cầu mới
Chợt thấy mình lạ lẫm giữa sông quê.

Phà tách bến lẻ loi trong sương lạnh
Mai xa rồi trơ bến vắng còn đâu
Biết ai về nơi đầu sông góc biển
Nhớ mang theo chút nắng để qua cầu.

Chuyến phà đêm cuối cùng trên sông Hậu
Còn chờ ai đã mất hút lâu rồi
Em bỏ lại áo xưa thời mực tím
Theo chân người để lạc mất tình tôi.

 

Ngút ngàn quê cũ

Giật mình…
Nghe tiếng chào nhau
Tưởng người quen cũ,
Ngờ đâu nghe lầm
Thoáng buồn nỗi nhớ xa xăm
Nhìn đèn thành phố nhớ trăng quê nhà.

Nhớ mùi…
Khói đốt đồng xa
Cánh cò chấp chới
Mượt mà lúa non
Nhớ hương rau quế sau vườn
Vàng ươm hoa cải dập dờn mướp xanh.

Con giờ
Xa xứ bao năm
Đường mưu sinh
Quá nhọc nhằn mẹ ơi
Sông xưa đất lỡ cát bồi
Trắng hoa cau rụng ngậm ngùi nẻo xa.

Mẹ về
Nằm cạnh mộ cha
Buồn lau lách cỏ
Trăng tà nghiêng soi
Đất giờ đổi chủ thay ngôi
Anh em ly tán quê người đa đoan.

Tha hương
Vai áo đã sờn
Còn vương vấn mãi
Nỗi buồn, vì đâu?
Trăm năm…
Dâu bể bạc màu
Mẹ ơi! Đất cũ quê đâu mà về ?

6/4/2013

Nguyễn An Bình
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.