Nguyễn An Bình
Bài Rao Vặt Cuối Đời mình
“Thơ Thơm Từ Gốc Rễ Tình” trầm hương
Tặng nhà thơ Luân Hoán khi được anh gởi
cho bài thơ quảng cáo ”Bài rao vặt cuối đời”
Sáng nay mở i-meo
Giật mình thấy quảng cáo
Tưởng ông nào lếu láo
Rêu rao thuốc mọc râu.
Định đì-lét cho mau
Bỗng chần chừ suy nghĩ
Coi nào chuyện gì nhỉ?
Tò mò nhấn ô-pên.
Thử có gì đáng xem
Thì ra ông Vuông Chiếu
Cảm thấy mình còn thiếu
Nợ văn chương một thời.
Trước khi được nghỉ chơi
Cõi trần đầy tạm bợ
Ngủ vùi cùng cây cỏ
Sao ông quá lo xa.
Bảy hai vẫn chưa già
Thơ tình còn ngọt sớt
Khi “Rượu hồng đã rót”
Say tình suốt trăm năm.
“Nuôi thơm kỷ niệm xanh”
“Ngao du cùng vũ khí”
Mảnh tình ai tri kỷ
Muốn “Dựa hơi bạn bè”.
“Từ lục bát bước ra”
Em “Cỏ hoa gối đầu”
“Đưa nhau về đến đâu”
“Nén hương bàn chân trái”.
Bao năm còn ái ngại
Chút “Ổ tình lận lưng”
“Trôi sông” nào lạ lùng
Vẫn “Mời em lên ngựa”.
“Ca dao tình yêu” nữa
Còn “Ngơ ngác cõi người”
Mơ cùng em “Về trời”
“Viên đạn người yêu dấu”.
“Cám ơn đất đá trổ thơ
Lòng ta hạt bụi vu vơ bám hoài”
“Chân tâm dung và…” còn ai
“Tà tà đến cõi nghỉ chơi” còn dài.
18/10/2013
“…” tên những tác phẩm của Luân Hoán đã, sắp và sẽ xuất bản
Ngọn nến hồng cho tình nhân
(Bài thơ tặng vợ)
Ngày con đi học xa
Nhà trở nên trống trải
Còn lại vợ chồng già
Tóc pha sương ái ngại.
Anh thấy mình có lỗi
Sao lại giấu trong lòng
Mừng em ngày sinh nhật
Thắp lên ngọn nến hồng.
Lung linh trong ánh mắt
Ấm áp nổi mong chờ
Anh thấy mình hạnh phúc
Được làm em bất ngờ.
Chùm ti-gôn trước ngỏ
Vẫn nở hoa bốn mùa
Nhiều năm rồi không nhớ
Vẫn thơm nồng hương xưa.
Thôi thì mình ước hẹn
Đến ngày valentine
Ta gọi nhau âu yếm
Bằng tình nhân nghe em.
Cuối thu 2013
Thơ tình thời @
Tiếc thời tắm mưa
Nhớ thời tồng ngổng chạy mưa
Em té nước chọc mủng vùa nhà quê
Nầy con bé tóc cúp bê
Tròn như bóng nhựa mà chê nổi gì?
Một thời lên tỉnh học thi
Rời quê ra phố mấy khi về làng
Giật mình khi thấy mùa sang
Hình như em chợt thành nàng tiểu thư.
Bây giờ lại muốn tắm mưa
Tiếc thay cô bé chiều xưa đâu còn
Phải chi ngày đó …lon ton
Thì đâu đến nổi theo mòn…dấu chưn.
Tiếng cười ngày xưa
Bé về quê thấy lạ lùng
Má hồng môi đỏ quần chùng áo dây
Bóp đầm đúng mốt “xì tay”
A lô a liếc mệt nhoài cái tai.
Nhớ hồi bé học cấp hai
Thầy cô lối xóm gặp ai cũng chào
Áo dài vạt thấp vạt cao
Vô tư hai đứa đèo nhau về nhà.
Bây giờ nhuốm bụi phù hoa
Hương đồng nội đã bay xa mất rồi
Bà ba đẹp lắm bé ơi
Anh mong nghe lại tiếng cười ngày xưa.
Nguyễn An Bình
Nguồn: Tác giả gửi



















