Trần Văn Nghĩa
Bên sông hoàng hôn
Chiều nghiêng tâm sự thổi về
Nghe sông chở lạnh trăm bề đá xưa
Tình nào em đã quên chưa
Sao buồn cứ mãi như mưa xuống đầy ?
Một mình ngồi lại ở đây
Mộng kia thoáng nhớ trong cây lá vàng
Giữa trời khói quyện mang mang
Căm căm đâu biết người sang bến nào ?
Chiều nghiêng với gió trên cao
Gửi sầu theo dĩ vãng nào xa xôi
Tay ta chẳng giữ được người
Nên đau thương vẫn muôn đời đau thương
Tình kia là tiếng than buồn
(Dù ta cố giấu tiếng buông thở dài )
Mờ mờ bóng nước chiều phai
Lẫn trong sóng vỗ lời ai lạnh sầu
Mộng ai xanh mắt ban đầu
Trăm năm còn giữ vẹn màu chứa chan !
Đà Lạt 1973
Nắng thu vàng
Nắng mới vàng trên hàng cây biếc
Âm thầm nghe nhớ áo chiều xa
Tiếng chim nào hót khu vườn cũ
Nghe lòng buồn buổi nọ người qua
Người mãi vui bên trời riêng lẽ
Để lại đời tôi những đau buồn
Đã theo gió cuốn về muôn dặm
Nên sầu rượu chuốc uống tang thương
Bước dưới hai hàng cây kỉ niệm
Với trái tim xưa đẫm máu hồng
Nhắc đến mùa thu nào xa lắc
Biết người năm trước nhớ hay không ?
Người bỏ quên tôi buồn vật vã
Ôm những giòng sông nước đục ngầu
Mà mơ con thuyền ai viễn xứ
Chòng chành qua mấy nỗi bể dâu
Đời vẫn hoang vu , đời tan nát
Bởi vẫn đem lòng nhớ xa xôi
Chuyện xưa như những hồn ma cũ
Loáng thoáng về đây gõ cửa đời
Đành đã để tình xuôi vạn lý
Nên ngày tháng lạnh vẫn lạnh thêm
Người đã quên mùa thu dĩ vãng
Thương áo xưa vàng chân gió êm
Đà lạt 5/1973
Trần Văn Nghĩa
Nguồn: Tác giả gửi



















