Nguyễn An Bình
Chiều biên giới
Gặp lại bạn giữa đồng trắng nước
Mùa len trâu phiêu dạt đó đây
Sáng giăng câu tung chài kiếm sống
Tối bập bùng lửa đỏ men say.
Hoàng hôn xuống thẩm xanh bóng núi
Thất Sơn ơi một dãy mù sương
Rơi nước mắt, đời sao ngắn ngủi
Bạn của ta lận đận một phương.
Thời trai trẻ bôn ba tứ xứ
Thích làm thơ nuôi mộng giang hồ
Giờ sao chịu quẩn quanh sông nước
Vẫn bông đùa hào sảng như xưa.
Chiều biên giới đồng bưng mông quạnh
Ly rượu cay thơm khói quê nhà
Đĩa khô sặc bổi nhiều hơn cá
Vẫn nặng tình bằng hữu phương xa.
Mai về phố thành người kẻ chợ
Thương nước lên chim vịt kêu chiều
Đi xa lắm quên rồi lại nhớ
Bạn một mình sống giữa quạnh hiu.
Tháng 12/2013
Tình như sương khói bay
Ngày xưa…thuở ấy… ngày nào nhỉ?
Em không còn nhớ để mà quên
Anh không còn nhớ đôi mắt biếc
Nên tình hai đứa lạc mất tên.
Trái tim ngày cũ xanh hay đỏ
Lại để thề xưa theo gió bay
Lại để thư tình rơi mất dấu
Trong cơn mưa chiều thấm ướt vai.
Nhớ nắng hanh vàng hong tóc rối
Nhớ đường phượng đỏ nở đầy hoa
Nhớ lá me sầu vương trên áo
Nhớ tiếng em cười mãi ngân xa.
Đâu ngôi nhà nhỏ thời trọ học?
Mỗi buổi em về lá reo vui
Ở cuối con đường anh đứng đợi
Trong mơ còn lại chút ngậm ngùi.
Em đi mang nỗi buồn xa xứ
Mười năm đã bạc áo mơ phai
Mười năm sông cạn thành nương bãi
Tình chỉ còn như sương khói bay.
Nguyễn An Bình
Nguồn: Tác giả gửi



















