Rong rêu phận người | Bài thơ tình ngày xuân

Posted: 16/12/2013 in Nguyễn An Bình, Thơ

Nguyễn An Bình

rong_reu

Rong rêu phận người

Ngỡ lòng mình là làn mây trắng
Bay cuối trời dõi bước chân em
Ngỡ tình mình là tia nắng ấm
Rơi trên môi mắt nhớ vai mềm.

Em như con nước xuôi về biển
Để lại sông buồn trắng cỏ lau
Anh suốt đời thành chim bói cá
Treo tình sầu đá nhọn vực sâu.

Em đánh rớt tình qua cửa sổ
Lỡ vuột tay bong bóng lên trời
Tìm đâu thấy vầng trăng cổ tích
Mặt hồ soi những ánh sao rơi.

Cánh cò trắng bay trong sương lạnh
Lòng nhói đau theo tiếng còi tàu
Sân ga vắng biết ai còn đợi
Tình một ngày còn mãi ngàn sau.

Khu vườn nhỏ người không về nữa
Vạt nắng chiều bóng ngả liêu xiêu
Ngày cuối năm thèm cơn mưa muộn
Thương một người đời trót rong rêu.

Tháng 12/2013

 

Bài thơ tình ngày xuân

Muốn gởi em bài thơ tình ngày trước
Chưa kịp trao người đã bước qua cầu
Em phương ấy con tim thầm nhắc nhở
Lời hẹn xưa vương vấn để tìm nhau?

Đêm giao thừa đi lễ chùa trẩy lộc
Nhớ không em lời khấn thoảng hương trầm
Tay trong tay anh truyền em hơi ấm
Cùng hẹn lòng ta bói quẻ đầu năm.

Em dáng nhỏ thời chiêm bao mới lớn
Đẹp tinh khôi như màu áo thiên thần
Nào ai biết đời như cơn sóng cuộn
Mối tình đầu làm sợi chỉ vướng chân.

Cành mai vàng sân nhà em dạo cũ
Đợi xuân về chớm nụ đón chân ai
Anh bất chợt về ngang qua góc phố
Hoa lìa cành lòng mãi nhớ khôn nguôi.

Tiếng chim hót thì thầm qua kẻ lá
Biết bao mùa chưa hết nỗi bâng khuâng
Anh chợt hiểu tình yêu xưa bỗng thức
Ngỡ em về theo cánh én ngày xuân.

Tháng 12/2013

Nguyễn An Bình
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.