Một trái tim thơ | Có lẽ ta nhầm một chiếc lá diêu bông

Posted: 21/12/2013 in Phan Minh Châu, Thơ

Phan Minh Châu

chieu_qua_giao_duong-hoang_trong_ban
Chiều qua giáo đường – Hoàng Trọng Bân

Một trái tim thơ

Đêm nay lạnh phố gầy thêm săc áo
Mùa đông đi theo bếp lửa ta chờ
Giáng sinh rộ nên một trời sao sáng
Giữa Ngân Hà có một đóm sao rơi
Ta đang đợi… mùa đông đi rất chậm
Chúa ưu tư trên cánh võng thiên thần
Bài ca Thánh vọng theo hồi chuông đổ
Xuống muôn loài giọt máu rõ từ thân. 
Giọt máu chảy xuống đời ai phiền muộm
Chảy xuống đời ta bài thánh ca buồn
Phút trầm mặc bên tượng người bất động
Thập Tự già vạn cổ mấy nghìn năm
Ta nhắm mắt lặng nghe lời kinh chậm
Lặng nghe niềm đau lại chảy vào đời
Tình yêu đó nơi chúa về ngự trị
Có thể nào… khi bếp lửa chiều vơi ?
Những hang động những thiên thần bất tử
Đêm về khuya giòn giả khúc giao mùa
Tiếng kinh khẽ dâng đời mình cho chúa
Phút lỗi lầm muôn thuở vẫn chưa qua
Cũng từ chỗ đồng trinh mà đức mẹ
Đành phân thân cho hai cỏi nhà thờ
Đêm lễ hội giòng người chia hai ngã
Giữa đôi bờ sót lại… trái tim thơ

 

Có lẽ ta nhầm một chiếc lá diêu bông

Em tôi dậm cây đinh
Đến giờ phút cuối
Có người bày tôi tìm rắn giao đầu
Tôi mải miết tìm

Nhưng không biết tìm đâu
Rồi thời gian qua mau…
Hôm nay chị bảo tôi
Đi tìm lá diêu bông
Ôi chiếc lá chừng như huyền thoại
Bao người đổ đi tìm
Như đáy bể mò kim
Diêu Bông ơi… Diêu Bông
Ngươi có thực ở trên đời này không?
Mà tên lá nghe chừng xa lạ
Ngươi có ra hoa ?
Hay chỉ là loài cỏ
Mọc nơi nào nơi thăm thẳm đồi hoang
Nở ban ngày hay thăm thẳm chiều hôm
Sống khép kín hay hay xô bồ mạnh mẽ
Tuổi ngươi đã già hay còn son trẻ
Ở trên đời ngươi sống được bao năm ?…
Ta dò tìm ngươi nơi cuối bải đầu sông…
Ta tìm ngươi năm tháng nhọc nhằn
Chỉ mường tượng… chưa bao giờ thấy lá.
Ta nghỉ ngươi là loài hoa lạ
Sống phập phồng nơi cửa biển chiều hôm
Đẹp nõn nà mổi lúc trăng lên
Sáng lấp lánh những đêm rằm trẫy hội
Hay ngươi sống khép mình trong hang cùng ngỏ tối
Ôm mùa Đông mà ngũ suốt mùa Đông
Ôm mùa Thu mà nỗi nhớ mùa Thu
Chỉ chợp mắt những ngày hè buồn bã
Ngươi chỉ thích mùa xuân ?
Sống một đời hoa lạ
Để phỉnh phờ với hương sắc Diêu Bông
Ngươi dụ ta đi để gái được chồng
Hay chèo kéo những chàng trai chưa vợ
Cũng vì ngươi suốt đời ta mắt nợ
Nợ cuộc đời một nhánh lá …Diêu Bông
Em ta qua đời đã mấy mươi năm
Không tìm được rắn giao đầu thưở nọ
Ta tuổi đời còn lại bao năm
Mà chiếc lá mịt mù theo bóng cỏ
Hởi Diêu Bông
Ta đã trót những năm dài lầm lỡ
Đi lang thang vun vén cuộc tình sầu
Ngươi vẫn đó hồn nhiên chiếc bóng
Khúc khích cười mổi lúc thấy ta đau.

Phan Minh Châu
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.