Bông vạn thọ | Bông huệ trắng | Bông điên điển…

Posted: 08/03/2014 in Thơ, Trúc Thanh Tâm

Trúc Thanh Tâm

hoa_van_tho

Bông vạn thọ

Nhớ hoài cái thuở còn thơ
Ngày rằm mẹ dắt đi chùa xin xăm
Nhìn bông vạn thọ rưng rưng
Mẹ đâu còn nữa, chỉ trầm hương bay !

 

Bông huệ trắng

Dòng đời cứ lặng lẽ trôi
Thời gian thử thách, trả lời thế nhân
Bóng cha, bông huệ trắng ngần
Núi cao lồng lộng với vầng trăng soi !

 

Bông điên điển

Nhớ mùa nước nổi mà thương
Thăm em, sóng ập, úp xuồng, trôi thơ
Vàng bông điên điển đơn sơ
Như tình ta gởi đến giờ, còn say !

 

Bông lục bình

Xa rồi, mấy chục năm trôi
Chiều nay chốn cũ đất trời thả hương
Lục bình bông tím dễ thương
Ta chưa quên được mắt buồn cố nhân !

 

Bông bí vàng

Mấy mùa xuân lỡ chờ mong
Em đi bỏ lại màu bông bí vàng
Chiều nay trên chuyến đò ngang
Mắt nhìn trong mắt, bàng hoàng khôn nguôi !

 

Bông bằng lăng

Nỗi lòng thả gió về xưa
Tháng mười hai vẫn còn mưa muộn hoài
Dấu tình theo tháng năm phai
Bằng lăng ai nhớ, nhớ ai mà buồn !

 

Bông mù u

Về sông bìm bịp kêu, buồn
Thời gian trôi mãi tình còn vấn vương
Bông mù u rụng, phai hương
Bướm vàng phiêu bạt gió sương phía đời !

 

Bông trinh nữ

Chú ơi, cháu hỏi thật thà
Bông trinh nữ, sao gọi là vấn vương
Thẹn thùng, biết xếp lá buồn
Thương còn để dạ mà hồn tương tư !

 

Bông ô môi

Qua thời mật ngọt lá che
Sông quê con nước như dè dặt trôi
Bông ô môi tím, rụng rồi
Tình phía lở, lấy phía bồi, bù nhau !

 

Bông bần

Bông bần rụng phía nhánh sông
Vớt lên lại thấy trắng ngần chính ta
Cũng gần mà lại cũng xa
Ở đâu cũng có tiếng gà trưa quen !

 

Bông sen

Cánh cò trắng phía trời xa
Cầu tre, vườn trái, lúa ra đòng đòng
Bông sen em nở giữa lòng
Ta kề nhan sắc đêm mòng mọng yêu !

Trúc Thanh Tâm
(Châu Đốc)
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.