Thương cánh sao hôm | Cơn sốt đầu năm | Tháng Giêng mai nở bên chiều

Posted: 11/03/2014 in Phan Minh Châu, Thơ

Phan Minh Châu

thieu_phu_quang_khan_xanh-le_pho
Thiếu phụ quàng khăn xanh – Lê Phổ

Thương cánh sao hôm

Tặng vợ

Ngày mai em nhập viện
Để cắt đi khối u
Đã hình thành từ bao năm trước
Căn bịnh ác làm sao ta biết được
Cứ ăn luồn vào trong thịt xương em
Anh tiễn em đi bằng một chuyến tàu đêm
Khi căn bịnh không còn nằm im nữa
Em đau đớn cả trong từng hơi thở
Trong bữa cơm mỗi ngày không nhắc nổi bàn tay 
Mỗi cú phone anh thấp thỏm từng giây
Cứ lo sợ những điều tệ nhất
Em nức nở qua làn hơi di động
Khi cơn đau năm tháng hiện nguyên hình
Mai con vào ắt em sẽ vui hơn
Chiều bịnh viện mây không còn xám nữa
Em sẽ có những buổi chiều (…) qua cửa
Những buổi mai nồng hơi ấm mùa xuân
Sẽ có những đóa hồng mừng ngày tám tháng ba
Không phải là anh mà là con mang đến
Con sẽ thay anh bằng tình yêu hiển hiện
Và những cánh hồng đến tuổi sẽ rưng rưng
Anh ngoài này dẫu có cô đơn
Đêm nằm ngủ mơ bao điều mộng mị
Nhưng có một giấc mơ mà theo anh có lẽ
Suốt đời này ta không thể xa nhau
Thôi em đừng buồn vì những cơn đau
Những cơn sốt triền miên,những đêm dài lặng lẽ
Bên kia sông ngôi sao hôm vừa hé
Bên này sông trăng sáng đã soi đường.

 

Cơn sốt đầu năm

Sớm chiều ngã bịnh em đau
Anh như sóng vỗ con tàu không neo
Mấy gian phòng bổng buồn thiu
Em nằm đó tựa cánh diều căng dây
Lo em mỗi cái chau mày
Từng cơn mê sảng đọa đày tấm thân
Lạnh từ kẻ tóc bàn chân
Lạnh từ nơi chỗ em nằm sang anh
Thương em xót dạ sao đành
Ngồi nhìn em sợi chỉ mành treo chuông
Tháng ngày nhập nhoạng hoàng hôn
Mùa xuân nhạt tựa cung đàn không dây.

 

Tháng Giêng mai nở bên chiều

Em có biết mùa Xuân vừa chin mật
Trãi hương cau lên phố nhỏ yên bình
Quê ta đó nắng thơm từng vuông đất
Phù sa về ấm lại những dòng kênh

Tháp đứng đó nghìn năm không lỗi hẹn
Gọi ngày lên khơi dậy bóng sông chiều
Thị xã bỗng ấm tình quê tháng chạp
Hương lúa nồng hương cớm buổi ta yêu

Em có biết trăng vừa về thành phố
Đêm Nguyên Tiêu lên sáng cả đôi bờ
Tiếng sáo dỗ nỗi buồn lên mắt phố
Bài thơ tình đăm đắm tuổi hoa mơ

Nhịp cầu nối giữa hai bờ đất nước
Sáng lung linh con phố nhỏ yên bình
Đò Ngọc Lãng đưa người đi trẩy hội
Giục đèn câu lên sáng cả quê hương

Em có thấy cuối đường tan buổi học
Chiếc nơ xanh thêm sáng tuổi xuân thì
Chân sáo gõ mùa xuân thơm tiếng hát
Lá thư tình viết dỡ giữa mùa thi

Quê ta đó mùa Xuân đang đổi mới
Trời tháng giêng Mai vẫn nỡ bên chiều
Hảy gát lại nỗi buồn xưa mắt Phượng
Để trăng thề lên sắc hởi em yêu

Phan Minh Châu
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.