Trần Mộng Lâm
Bài viết này dề cập tới một khía cạnh đặc biệt của ngành Nhi Khoa mà người ta ít biết và chỉ được phổ biến mới đây tại Québec. Đó là Pédiatrie sociale, tạm dịch là Nhi khoa xã hội. Người khai sáng ra Nhi khoa xã hội tại Québec là bác sĩ Nhi Khoa Gilles Julien. Nhi khoa xã hội đặc biệt chú ý tới những vấn đề bệnh tật, những nỗi đau đớn về tinh thần lẫn thể xác trẻ em gây ra bởi môi trường mà đứa trẻ sinh sống và lớn lên.
Bác sĩ Gilles Julien được sinh ra tại tỉnh Grand-Mère. Cha mẹ ông đều là thợ thuyền. Ông có người cô đã cống hiến cả cuộc đời cho việc làm thiện nguyện. Khi bà cô này mất đi, bà trối chăng cùng ông: Cháu hãy tiếp tục sứ mạng của cô. Việc này ảnh hưởng đến ông suốt đời.
Một nhà thương mại tại Shawinigan giúp đỡ về tài chánh để Gilles Julien có thể tiếp tục việc học. Ngay từ thuở thiếu thời, Gilles Julien đã thường hay giúp đỡ những trẻ em nghèo trong khu phố ông ở. Gương sáng để ông noi theo là Bác Sĩ Albert Schweitzer, người đã thành lập một bệnh viện tại Lambaréhé năm 1913 và chết tại đây năm 1965. Ông này ngoài việc là một y sĩ, một triết gia, còn là một nhạc sĩ rất có tài. Gilles Julien muốn noi theo gương của thần tượng của mình. Ông học Y Khoa, trở thành một Bác Sĩ Nhi Khoa. Khi hành nghề tại Nunavik giữa những thổ dân da đỏ, ông còn theo đuổi nghệ thuật điêu khắc tại đây. Từ 1974 đến 1975, ông giữ chức vụ trưởng ngành Nhi Khoa tại bệnh viện Hotel Dieu de Levis. Năm 1981, ông sang Châu Phi, Iles Comores phục vụ cho Liên Hiệp Quốc. Năm 1983, ông trở về Québec rồi sau đó lên miền Bắc phục vụ tại Nunavik như đã nói ở trên. Ông phụ trách về Y Khoa cho cộng đồng dân da đỏ. Cho đến 1990.
Năm 1990, ông trở về Montréal và phục vụ cho Bệnh Viện Nhi Khoa Ste Justine.
!997, tại quận Hochelaga-Maisonneuve thuộc tỉnh Montréal, ông thành lập một trung tâm về Nhi Khoa tại khu phố này. Năm 2003, một trung tâm Nhi Khoa thứ 2 được hình thành tại khu Cotes des Neiges, nơi có nhiều người Việt sinh sống, ta gọi là Dốc Tuyết.
Năm 2005, Bác Sĩ Julien thành lập « La fondation pour la promoyion de la pédiatrie sociale» sau trở thành «Fondation Docteur Julien».
Từ đó trở đi, người ta bắt đầu nói tới ngành Pédiatrie Sociale.
Con gái của ông, bà Maude Julien, một y tá, thành lập một trung tâm pédiatrie sociale thứ 2 tại tỉnh Levis. Hiện nay, tại tiểu bang Québec, có 15 trung tâm pédiatrie sociale, đều theo đuổi cùng một mục tiêu đề ra bởi bác sĩ Julien: Một tương lai tốt đẹp hơn cho những đứa trẻ cần được giúp đỡ, bị cô lập và không có cơ hội tiến thân trong cuộc đời, không thể phát triển toàn khả năng của mình theo tiêu chuẩn đề ra bởi La Convention Relative Aux Droits De L’enfant hay Công ước về Quyền Trẻ em của Liên Hiệp Quốc.
Trong các trung tâm này, ngoài bác sĩ, còn có các nhà giáo dục, các người làm việc Xã Hội, các chuyên gia về tâm lý…v.v Muc đích là để giúp đỡ các trẻ em thiếu may mắn.
Đó chính là Nhi khoa xã hội, ông nói
Công Ước Về Quyền Trẻ Em Của Liên Hiệp Quốc.
Đó là một Công Ước Quốc Tế quy định các quyền dân sự, chính trị, kinh tế, xã hội và văn hóa của trẻ em.
Công Ước này được đưa ra ký ngày 20 tháng 11 năm 1989. Có 193 nước tham gia, chỉ có 3 quốc gia chưa ký là Hoa Kỳ và Somalia.
Somalia có những lý do của họ.
Riêng Hoa Kỳ, tuy đã đóng góp tích cực trong việc soạn thảo Công Ước, nhưng chưa phê chuẩn. Một trong các lý do của Hoa Kỳ là: Công Ước bác bỏ án tử hình cho các can phạm chưa đến 18 tuổi trong khi nhiều tiểu bang của Mỹ chưa chấp nhận điều này.
Nội dung của Công Ước bảo đảm cho trẻ em quyền được sống, được phát triển, được bảo vệ, và quyền được có ý kiến.
Việt Nam là nước đầu tiên ở Châu Á và là nước thứ hai trên Thế Giới phê chuẩn Công Ước về quyền trẻ em.
Trẻ Em Tại Canada.
Trẻ em tại Canada được bảo vệ tối đa.
Nhiều người Việt Nam khi mới sang Canada tỵ nạn không hiểu rõ luật lệ, còn hay nghiêm khắc trừng phạt, nhiều khi cho roi, cho vọt, nghĩa là đáng đập, hay tát tai con cái khi chúng hỗn láo như cha mẹ, ông bà ngày trước dậy bảo mình, thì bị luật pháp ở đây nghiêm cấm, nhiều khi mất quyền nuôi dưỡng đứa con, có khi lại bị tù tội.
Nhiều cập vợ chồng đã ly dị, chỉ một trong hai người vì oán hận, vu khống cho người kia tội xâm phạm tình dục với đứa trẻ, thì lãnh đủ những trừng phạt của xã hội.
Khi một đứa trẻ vào nhà thương, bác sĩ nghi là nó đã bị đánh hay hành hạ, là cả một cuộc điều tra sẽ được mở ra, chỉ để bảo vệ đứa trẻ không cho các cha mẹ bất xứng quyền nuôi dưỡng con cái.
Tại Pháp. tại Mỹ, xã hội cũng tương tự nhau. Người ta thường nói với nhau, ở đây, theo thứ tự quan trọng, thì trẻ em đứng hang đầu, sau mới tới chó, đàn bà. Đàn ông đứng hạng chót !! Điều này ai cũng biết, không phải bàn them.
Trẻ Em Tại Việt Nam.
Nhắc lại Việt Nam là nước đầu tiên tại Á Châu. nước thứ hai trên Thế Giới phê chuẩn Công Ước.
Tuy nhiên, đọc trong báo trên mạng, ta thấy được biết bao thảm cảnh. Những người mẹ không may không chồng mà có con, muốn rảnh tay, bán đứa trẻ cho các người tâm địa độc ác. Đứa trẻ bị mua về, sau đó bị bẻ chân, bẻ tay làm thành tàn tật,chân tay lở loét, rồi sau đó được các bà mẹ hờ đem ra làm đối tượng cho lòng thương hại của người qua đường, xin ông đi qua, bà đi lại cho chút tiền.
Một bài báo khác lại tiết lộ là những đứa trẻ này được cho uống thuốc ngủ để khỏi khóc trong các buổi «làm việc» như vậy. Nhiều khi chúng bị cho thuê đi, thuê lại trong các dịch vụ ăn mày đó.
Tại sao chính quyền Cộng Sản chấp nhận những việc làm vô nhân đạo đó. Tại sao đứa rtrẻ đó không được giải phóng khỏi các bàn tay cha mẹ (Có khi là thật, nhiều khi là giả) bất xứng, bất lực đó ??
Mới đây, người ta chuyển cho nhau tấn hình một đứa bé được cho là ở Điện Biên. Bức hình rất cảm động. Sau đây là vài lời bình luật ghi được:
Tuy tuổi còn rất nhỏ, độ 3,4 tuổi, nhưng đứa bé đã sớm phải xuống ruộng để mò cua, bắt ốc. Trên người em, không có lấy mảnh vải che than, thứ duy nhất để bao bọc lấy đứa bé chỉ là lớp bùn lầy nhớp nháp, bẩn thỉu.
Một người khác nhận xét:
-Cánh tay nhỏ nhắn của em đang cố siết chặt sợi dây thừng đực nối với chiếc rọ, điều mà phần lớn các đứa trẻ sẽ không làm được nếu không có sự giúp đỡ của người lớn….với những người xem ảnh, điều này khiến họ cảm thấy chua xót.
Ông Trần Tuấn Nam sau khi xem ảnh, kết luận: Thương thay cho các trẻ em vùng cao, còn nhiều thiếu thốn. Nhìn cảnh đứa bé phải vùi mình trong ruộng bùn, thử hỏi ai không động lòng ??
Ai động lòng không biết, nhưng chắc chắn không phải các «đại gia», cán bộ gộc CS đang nắm quyền. Họ đâu cần để ý đến bọn dân ngu, khu đen
Công Ước Liên Hiệp Quốc về Quyền Trẻ Em, Chính Quyền CSVN ký nhưng không thi hành, như tất cả các hiệp ước chúng đã ký trước đó.
Trần Mộng Lâm
Nguồn: Tác giả gửi





















