Nhịp thở của đất | Đêm Bạc Liêu nghe đờn ca tài tử

Posted: 17/06/2014 in Nguyễn An Bình, Thơ

Nguyễn An Bình

canh_dong_que

Nhịp thở của đất

Xin hãy lắng nghe lời gió kể
Khi băng qua những cánh đồng không mông quạnh
Sau mùa gặt trơ lại những gốc rạ vàng hoang vắng
Còn ngai ngái thơm mùi sửa lúa non tươi

Lũ vịt háo hức sục tìm những hạt lúa rớt rơi
Nhìn cụm khói đốt đồng lan man trong lưng chiều gió mát
Lại nhớ những vụ mùa năm xưa đất phèn thất bát
Mơ một ngày bưng bát cơm thơm

Mơ một ngày mặc áo mới đến trường
Đắng cay lắm những năm dài giáp hạt,niềm riêng đau đáu
Mùa nước nổi vượt qua sông Tiền sông Hậu
Mẻ lú đầy biết tới vụ cá linh non

Chợ âm phủ, Tha La rộn ràng phiên chợ sớm đầu hôm
Tiếng cá quẩy bờ kênh sao vui tai lạ
Muốn hôn vạt đất mềm trong nỗi bình yên êm ả
Thương mẹ cha nặng tình với đất bạc sờn vai

Rưng rưng nghe sâu thẳm có tiếng thở dài
Trong lòng đất rạ rơm chờ ngày oải mục
Tiếng vỡ òa theo từng luống cày thao thức
Đất yêu người nên chẳng lép từng bông

Thêm chút duyên làm lúa chẳng nghẹn đòng
Tiếng chim khách hót râm ran trên cành xoan đầu ngỏ
Hình như nghe trong tiếng thì thầm đất thở
Có hương thơm từng bông lúa chín sớm chiều nay

 

Đêm Bạc Liêu nghe đờn ca tài tử

Đêm Bạc Liêu nghe đờn ca tài tử
Theo ai về hò hẹn đất phương Nam
Tiếng đàn kìm nổi trôi đời xa xứ
Ngậm ngùi thương khúc “Dạ Cổ Hoài Lang”.

Từng điệu nhạc thành bài ca vọng cổ
Trên dòng sông ngân mãi những điệu hò
Câu thủy chung trong “Tình Anh Bán Chiếu”
Nỗi niềm riêng chưa dứt một đường tơ.

Hồn Cao Văn Lầu bay theo ngọn cỏ
Dù người xưa cánh hạc đã lên trời
Lời ai dưới ánh trăng vàng thổn thức
Nghe đắng cay đeo đuổi một kiếp người.

Thương mảnh đất cha ông thời mở cỏi
Mặn mồ hôi thấm cả máu xương người
Nặng phù sa thăng trầm bao số phận
“Lục Vân Tiên” nhân nghĩa chẳng hề phai.

Đêm Bạc Liêu nghe đờn ca tài tử
Để biết mình còn có một quê hương
Để yêu em yêu người dân xứ biển
Thật ngọt ngào trong từng phím tơ vương.

13/06/2014

Nguyễn An Bình
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.