Xa mấy Trà-Vinh | Về cùng tôi em gái Hải-lăng ơi!

Posted: 21/07/2014 in Huy Uyên, Thơ

Huy Uyên

chia_tay_tra_vinh

Xa mấy Trà-Vinh

Đêm xao Trà-Vinh khuya lạnh
mưa ngủ trên từng giọt sương
nhà bên đường ai khép sớm
bếp lửa hắt hiu quá buồn.

Xanh bờ uốn nhịp dòng kênh
lối người về Sam-rông-ek
ao bà Om nở đầy sen
mùa về Long-trị (đầy) cây trái.

Từ em đợi chàng Okombok
Chol-Chnam-Th’mây tết về
áo đẹp khoe chiều Trà-cú
đẹp tình xiết mấy làng quê.

Dịu ngọt những con đường xanh
cỏ cây bên đường xanh mát
Hàng Me, Hàng Dầu chạy quanh
những chiếc thuyền câu trôi tít.

Mái chùa cong cao tháp bút
nghiêng trời bàng bạc tầng mây
Trà-Vinh nao lòng chất ngất
Mê-Kong (bên) sông Hậu chiều nay .

Cùng sông chén rượu đợi người
cồn Nghêu em cao tiếng hát
một lần với Trà-Vinh thôi
ngọt lòng theo từng con rạch
trên trời (ai) theo đám mây trôi.

 

Về cùng tôi em gái Hải-lăng ơi!

Những giọt mưa đầu mùa đã sang thu
em còn đó hanh hao ngày tháng cũ
bâng khuâng ai đi chân bước hững hờ
có buồn không em một mình đứng ngó .

Long lanh như chiều ru nước mắt
dĩ vãng lùa dài theo những chiếc lá rơi
phải mùa thu về nên em thao thức
chỉ một lần thôi cho chết cả đời.

Bao năm quặn lòng quay lại Diên-sanh
bỗng dưng buồn khi qua cầu Bến-đá
quá khứ xa xưa ai đã từng chôn
lâu lắm rồi những thây người gục ngã.

Nhà ai bên đường tím chiều hoa khế
đêm trên “đồi định-cư” cát gió bay bay
xanh xao lối về nao lòng Quảng-trị
quên đi thôi thời trẻ dại nơi này.

Những buổi nắng trưa chân rát bỏng “Trưa-trào”
bồi hồi ở phe Tư sợ lo gặp “ông-cứt-Tập”
địa giới xe nhà binh vội qua
tuổi thơ tôi chôn con đường mơ ước.

Ngã ba về Cu-hoan đất đỏ
đám lính ngày xưa qua dãy lộ-buồn
thức dậy bàng hoàng nỗi nhớ
bến xe bên đường sắc đỏ hòang hôn.

Chạnh lòng ngồi lại quán bên sông
liêu xiêu nghèo ly cà phê, dăm ba khách
lững lờ trôi sóng nước tội lòng
những đám lục bình bập bềnh xao xác.

Chiều quê nhuộm u hoài đôi mắt
cầm giữ em trong tay mưa nắng dãi dầu
hỏi người em gái Hải-lăng còn mất
quạnh quẽ mấy, ơi quê nghèo nay đâu.

Về cùng tôi em gái Hải-lăng ơi!
nhìn quê cũ mây trời bay hoài mãi
ký ức ngày xưa chôn mãi suốt đời
bao nhiêu năm rồi ai còn đứng đợi.

Cở sao em chiều nay không hỏi?
(đã hết rồi tiếng nghé ọ ngày xưa
bên đê hoa xương rồng nở trắng
con đường quê còn đậm dấu chân về
Bến đá chiều đi phai rồi sắc nắng).

Huy Uyên
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.