Một mảng trời xưa

Posted: 07/08/2014 in Phan Minh Châu, Thơ

Phan Minh Châu

xuong_la

Chiếc lá rụng mỗi ngày níu bước chân em qua
và về lại nơi căn phòng có chiếc lá xanh hơn.
Chiếc lá ép từ ba mươi năm trước trong tập
vở ngày xưa của mùa hạ cuối.
Em gầy sọp trong căn phòng kín gió, trong căn gác trọ
nơi mỗi ngày có bóng anh qua.
Những dấu giày còn hằn nguyên vẹn nơi bục cầu thang rũ mục, chiếc ghế phẳng phiu còn bóng chỗ anh ngồi. 
Em hụt hẫng đến lao đao và bắt đầu thú nhận trái tim mình
đã chớm lạnh vì yêu.
Tức tưởi và lãng quên không che được giọt nước mắt
cứ chảy dài theo số phận.
Ba mươi năm trong một lần về lại nơi khu vườn kín gió ngày xưa
nơi mùa hạ vẫn còn hanh hao nỗi nhớ.
Cây phượng già vẫn đơm hoa mỗi mùa phượng cháy, những dấu vết vẫn như ngày cũ, vẫn sù sì mảng da cây
với những vết khắc tím thâm về tình yêu hai đứa.
Lời thề heo may lạnh cả căn nhà nội trú nơi em cô đơn của một thời quá vãng chỉ sót lai vài vết hằn năm tháng đã nghiến nát
bờ vai em
bằng nỗi đau nước mắt
Giọt nước mắt tức tưởi vẫn còn nguyên vẹn nơi con phố cũ nơi góc nhỏ ngày xưa bằng chứng cho cuộc tình đơn điệu.
Những lời nói gió bay, những nụ hôn trầy trật và vội vã vẫn còn nguyên
trên môi người con gái một thời chưa biết khóc.
Những con đường bụi đỏ cao nguyên vòng vèo tím thẩm,
lãng đãng mù sương mang nỗi buồn vô cớ.
Dòng sông Đákla vẫn hằng ngày chảy ngược nơi một thuở em muốn trầm mình cho số phận hẩm hiu.
Em chợt nhớ có nhũng đêm tựa mình trên thành cầu
không chốn dung thân và em bật khóc
Những cụm đèn nhỏ nhoi le lói neo dọc bờ sông như một bằng chứng cho những ngày hạnh phúc vẫn để lại cho em
một ký ức ngọt ngào
về cái thuở hai mươi.
Em nuối tiếc đời mình rũi ro, em hằn học với chính mình trong những đêm mưa cuồng gió hú
Chiếc lá vẫn vô tư trong những năm cùn, tháng lụn và vẫn sống hoài hoài trong mỗi trái tim côi.
Sám hối và thương yêu về một thời quá vãng đau như buổi đầu đời
bị mẹ mắng oan
Sự khép nép và rụt rè không còn lại trong em nơi nỗi nhớ
đang mỗi ngày thèm khát
Trái tim em đã cạn kiệt nỗi niềm và xóa đi hình ảnh yêu thương
của người con trai mới lớn
Mùa hạ cuối cùng nơi bầy ve nhỏ lang thang qua những chùm phượng chín và hồi trông trường cuối ngày bế giảng
Anh hứa hẹn bao điều với những lời mật ngọt yêu thương
Ba mươi năm đã chết trong em một phần đời còn lại khi chứng kiến những vòng tay hạnh phúc đơm hoa nơi nhà người bạn cũ.
Em thất thần đến rơi nước mắt và giọt nước mắt muộn màng
cứ chảy mãi không vơi
Bước đến chân cầu cũ nơi con nước cứ bộn bè năm tháng em chợt thấy mình vô vị, chợt thấy thèm đi về một thế giới bên kia
Nhưng trái tim đã cảnh tỉnh em đã báo về một nỗi đau phía khác, một nỗi đau nếu mất đi một hòn máu nhọc nhằn năm tháng đẻ đau.
Em bật khóc cho số phận của mình và cứ thế hồn nhiên lại sống
Nhưng bất chợt hôm nay khi cầm trong tay chiếc lá cũ ngày xưa
đã hoen màu nước măt
Em thấy lòng mình chợt xốn xao một nỗi nhớ khôn nguôi
Ba mươi năm xưa lại hiện về trong em trong khoang hồn
đã chật màu ký ức
Em chợt bỗng bật cười và lục lại nơi chính mình một mảng trời xưa.

Phan Minh Châu
Nguồn: Tác giả gửi thơ và ảnh

Đã đóng bình luận.