Tới phiên Nguyễn Xuân Hoàng

Posted: 18/09/2014 in Phan Ni Tấn, Tùy Bút / Tản Văn / Ký Sự
Thẻ:

Phan Ni Tấn

nguyen_xuan_hoang_ben cua_so
Nhà văn Nguyễn Xuân Hoàng (1937-2014)
Photo Cường Trần San Jose

Sau gần 40 năm lưu lạc chốn quê người, những người bạn văn nghệ mà tôi quen biết cứ lần lượt bỏ đời mà đi.

Mùa hè năm 1987, vợ chồng họa sĩ Nghiêu Đề và họa sĩ Hiếu Đệ qua thăm xứ Lá Phong, ghé nhà tôi chụp vài tấm hình sau vườn rồi đi biệt tới hơn mười năm sau mới nghe tin họa sĩ Nghiêu Đề mất ngày 09/11/1998 tại San Diego, Hoa Kỳ. Hai năm sau đó, họa sĩ Hiếu Đệ mất ngày 16/04/2000 tại Hòa Lan.

Năm 1989, trong buổi ra mắt sách của tôi tại trụ sở báo Người Việt, Nam Cali, do nhà văn Mai Thảo và họa sĩ Khánh Trường tổ chức, trong phần văn nghệ nhạc sĩ Lê Uyên Phương ôm đàn hát một bài tình ca Bài Ca Hạnh Ngộ. Tôi mang tiếng hát của anh về Canada để… làm kỷ niệm đến tháng 6/1999 thì anh mất tại Irvine, Hoa Kỳ, sau nhà văn Mai Thảo một năm (Mai Thảo mất tại Santa Ana, Cali ngày 10/01/1998).

Sau đó, tác giả “Tháng Ba Gẫy Súng” Cao Xuân Huy ra đi ngày 12/11/2010 tại Lake Forest, California. Gần đây một chút, cách đây 3 năm, ngày 27/3/2011 con chim đầu đàn của Phong Trào Du Ca Việt Nam, nhạc sĩ Nguyễn Đức Quang qua đời tại Nam California. Rồi tháng 7 năm sau, 2012 nhà văn Nguyễn Mộng Giác mất cũng tại Nam Cali..Năm nay 2014, ngày 23 tháng 7, ca sĩ Quỳnh Giao lại ra đi tại Garden Grove. Bây giờ tới phiên nhà văn Nguyễn Xuân Hoàng.

Nhìn lại những bạn văn này đều sống và chết tại miền nắng ấm California này.

Năm 1985 Phong trào Hưng Ca được thành lập cũng là năm nhà văn Nguyễn Xuân Hoàng cùng gia đình qua định cư tại Washington, D.C, Hoa Kỳ. Những lần Hưng Ca tổ chức đại nhạc hội hoặc ra mắt sách tại tiểu bang này đều có mặt Nguyễn Xuân Hoàng.

Tuy nổi tiếng rất sớm ở bên nhà, qua đây nói chuyện với anh tôi nhận thấy tánh tình anh rất điềm đạm, khiêm nhường, nói năng từ tốn, nhỏ nhẹ không làm ra vẻ là một nhà văn tiếng tăm.

Tốt nghiệp ban Triết, Đại Học Đà Lạt năm 1962, nhưng Nguyễn Xuân Hoàng lại nổi tiếng là nhà văn, nhà báo hơn là nhà mô phạm từ những năm 1970. Năm 1972, Nguyễn Xuân Hoàng làm tổng thư ký tờ báo Văn Sài Gòn. Ngoài các tùy bút, tạp ghi, các tập truyện ngắn, truyện dài, tập truyện Mù Sương Sinh Nhật là tác phẩm đầu tay của anh xuất bản tại Sài Gòn. Và hai cuốn truyện dài Người Đi Trên Mây và Bụi Và Rác là hai cuốn sách xuất bản cuối cùng của Nguyễn Xuân Hoàng do ông Từ Mẫn Võ Thắng Tiết, giám đốc nhà xuất bản Văn Nghệ tại Nam California ấn hành.

Tháng 4 năm 2011, sau nhiều năm không liên lạc, bất ngờ tôi nhận được email của nhà văn Nguyễn Xuân Hoàng. Trong email anh than chán đời và muốn tự tử. Dĩ nhiên tôi chẳng hiểu nguyên do gì, cũng hết lòng khuyên anh, nhưng anh cứ một mực đòi chết. Cuối cùng tôi nói cha mẹ banh da xẻ thịt sinh mình ra thì dù gì đi nữa anh cũng nên quí trọng bản thân mình… Sau đó không thấy anh trả lời trả vốn chi nữa.

Ngày tháng gần đây, qua tin tức và hình ảnh trong email tôi mới biết tại sao lúc thư từ cho tôi, Nguyễn Xuân Hoàng một mực đòi chết.

Nhà văn, nhà báo Nguyễn Xuân Hoàng sinh ngày 07/07/1940 tại Nha Trang. Mất ngày 13 tháng 9 năm 2014 tại San José, California, Hoa Kỳ, vì mắc phải chứng bệnh bướu ung thư cột sống.

ra_mat_dai_hoc_mau

Nhớ anh, tôi tìm lại tấm hình anh em Hưng Ca (tình cờ) chụp chung với anh trong buổi ra mắt sách Đại Học Máu của nhà văn Hà Thúc Sinh nằm 1985 tại Washington, D.C, Hoa Kỳ. Lần này, tất nhiên, tôi không còn có dịp nghe anh than buồn và đòi chết nữa.

Tôi chưa từng nghe nói nhà văn Nguyễn Xuân Hoàng làm thơ bao giờ. Mới đây, một người bạn bên Mỹ email cho tôi bài thơ này, nói là “không biết tựa đề nhưng của tác giả Kẻ Tà Đạo”. Bài thơ nghe như một tiếng thở dài. Mời đọc:

từ xa phố chợ đến giờ
chân quen bỏ lệ gõ bờ lộ quen
hoang vu chín đến độ thèm
lạnh tàn nhẫn rót vào đêm lên đường
mùa sương phố núi mù sương
nhịp buồn hút gió hồn nương sao rừng
chuyện linh hồn với bản thân
bàn tay thượng đế mộ phần chiêm bao
đồi thông xanh tóc nghẹn ngào
ngập ngừng lạnh xuống từ bao lâu rồi
còn tôi, còn chỉ mình tôi
mây bay đầu núi kéo trời lên xa
bàn tay thoáng nổi da gà
thẳm sâu lòng đất nhà ga luân hồi.

Phan Ni Tấn
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.