Posts Tagged ‘Nguyễn Xuân Hoàng’

Ngô Thế Vinh

nguyen_xuan_hoang-cao_linh
Nguyễn-Xuân Hoàng [photo by Trần Cao Lĩnh]

Nếu bảo qua tuổi 70 xưa nay là hiếm, thì Nguyễn-Xuân Hoàng sinh năm 1937 cũng đã bước qua tuổi 77, nhưng đó là ý niệm tuổi tác của thế kỷ trước. Sang đến thế kỷ 21, với tiến bộ của y khoa, qua tuổi 80 nay cũng không còn là hiếm. Quen được Nguyễn-Xuân Hoàng trong hoàn cảnh nào thì tôi không nhớ, nhưng đó là một tình bạn khá lâu năm. Khoảng giữa thập niên 1960-1970 Nguyễn-Xuân Hoàng đã cùng với Huỳnh Phan Anh, Nguyễn Đình Toàn, Đặng Phùng Quân, Nguyễn Nhật Duật và Nguyễn Quốc Trụ chủ trương nhà xuất bản Đêm Trắng. Họ đều ở lứa tuổi trên dưới 30, sức sáng tác đang sung mãn với phong cách riêng mỗi người, được coi như là nhóm “Tiểu Thuyết Mới”, với quán La Pagode như một điểm hẹn sinh hoạt. Và tên tuổi mỗi người trong nhóm, sau này đều trở thành nhân dáng những nhân vật tiểu thuyết của Nguyễn-Xuân Hoàng.
(more…)

Hoàng Xuân Sơn

nguyen_xuan_hoang_an_giac_nghin_thu

Nằm

nhắm mắt cũng thấy bạn nằm
mở mắt cũng thấy bạn nằm an nhiên
nằm nằm nằm
nằm nằm nằm
tay thu một nắm thùy âm một bài
tiếng còn gõ mộc bên tai
vin nghe tiếp dẫn đường trài thênh thênh
xương đã trui lửa đã bền
thì chuông đồng cũng vô biên thế nằm

20 sept. 2014
[sau khi đọc bài thơ đi bộ về ngồi phơi nắng của đinh cường
phạm cao hoàng chuyển]
(more…)

Lữ Quỳnh
Gửi hương linh Nguyễn Xuân Hoàng

thap_nhang

anh ra đi thực rồi sao
hình hài gió lửa thuở nào giờ đây
đau thương cát bụi đong đầy
trăm lời hộ niệm cùng mây đưa người
hồng trần. cõi tạm mà thôi
rồi ra ai cũng một nơi quay về

Nam Mô A Di Đà Như Lai.

Lữ Quỳnh
Nguồn: Tác giả gửi

Giao Chỉ, San Jose.

truong_gia_vy-nguyen_xuan_hoang
Vợ chồng nhà văn Nguyễn Xuân Hoàng

Chuyện hai tờ báo.

Ở San Jose có hai tờ báo đáng được lưu ý. Tờ Thời Báo ra hàng ngày của ông Vũ Bình Nghi coi như lâu năm hơn một phần ba thế kỷ. Thời vàng son của Thời Báo phát hành 50 trang mạnh mẽ hàng ngày. Cuối tuần có lúc gần 100 trang. Bà Nghi quản trị văn phòng suốt bao năm, chợt một ngày từ giã cõi trần ai, ra đi nhẹ nhàng như sương khói. Ông Nghi đưa bà về chôn cất tại cố hương Bùi Chu đã mấy năm qua mà nhớ thương sao mãi chưa nguôi. Bây giờ Thời Báo già yếu còm cõi như chủ nhân. Tuy vậy, gặp bác Nghi vẫn nhẹ nhàng bình tĩnh. Bác nói rằng , sân cỏ nhà tôi theo lệnh chính phủ tiết kiệm nước nên chẳng còn xanh tươi, nhưng bà nhà tôi mất đi, quả thực tôi như mất nửa người. Chẳng thiết gì đến thị trường quảng cáo để Thời Báo phải héo hon. Tương lai của báo nhà cũng khó khăn như tương lai thế giới mà thôi….
(more…)

Lữ Quỳnh
Tưởng niệm Nguyễn Xuân Hoàng.

nguyen_xuan_hoang_va_bang_huu-2014
Đinh Cường, Nguyễn Quốc Thái, Nguyễn Xuân Hoàng
Lữ Quỳnh, Gia Vy

không còn trở lại ngôi nhà đó nữa sao
cái địa chỉ có lần anh dặn là rất dễ nhớ
2333 Edsel Dr. đường nhà cũ
bạn bè lui tới thăm nhiều lần
nhớ sinh nhật anh có Đinh Cường
có Nguyễn Quốc Thái ở Việt Nam qua
anh ngồi giữa bạn bè. mặt tươi rói
cắt bánh sinh nhật
nâng ly rượu chát Pháp cụng nhau
mỉm cười nhiều hơn nói
(more…)

Đinh Cường

Cho trưa thứ sáu viếng bạn

sinh_nhat_nguyen_xuan_hoang
Ngày sinh nhật Nguyễn Xuân Hoàng
San Jose 7- 7 – 2014

Bàn tay thoáng nổi da gà
thẳm sâu lòng đất nhà ga luân hồi

( Hoang Vu )

Đọc lại bài thơ xưa lắm Mang Mang
tác giả Hoang Vu là Nguyễn Xuân Hoàng
đăng trên Hiện Đại số 2, tháng 5 – 1960
hơn nửa thế kỷ. đã thấy nhà ga luân hồi

mai ngày viếng bạn Hoàng ơi
rồi trưa Chủ Nhật vào lò hỏa thiêu
chút tro để lại bên chùa [1]
cầu siêu tiễn bạn đến ga luân hồi
(more…)

Huỳnh Minh Lệ
Kính vong linh nhà văn Nguyễn Xuân Hoàng

nguyen_xuan_hoang-2014

Cứ coi là một nén nhang
Gởi người đã viết mang mang (*)
Sao nghe thẳm sâu lòng đất
Từ buổi dợm bước lên đàng
(more…)

Hoàng Xuân Sơn

nguyen_xuan_hoang-1970

vàng câu tình cũ
gởi vời theo đời

[Từ Công Phụng – Mắt Lệ Cho Người]

Mấy tháng trước khi Nguyễn Xuân Hoàng từ giã cõi đời, chúng tôi – Đinh Cường, Nguyễn Xuân Thiệp, Hoàng Xuân Sơn. . . có gởi cho anh những bài thơ mới viết về tình bạn như một chút thân tình sưởi ấm trên giường bệnh. Có 1 bài của HXS anh Hoàng ngỏ ý thích, nay xin mượn ý Từ Công Phụng gởi vời theo chút mắt lệ cho người trên đường về miên viễn

[trích điện thư của anh Nguyễn Xuân Hoàng:
Monday June 2 2014 – Thơ cậu HXS một màu xanh tình ái, tôi thích quá!!! Bạn ơi sương nắng đã già, còn nhau một bản tình ca cuối mùa. Buồn quá cậu Sơn à!!! – NXH ]
(more…)

Phan Minh Châu
(Viết cho anh Nguyễn xuân Hoàng)

nguyen_xuan_hoang-dinh_cuong
Nguyễn Xuân Hoàng
dinhcuong

Lần giở những trang văn anh viết
Nghe chừng đâu đó nét tài hoa
Lần giở lại cuộc đời anh để biết
Bao nhiêu năm ly biệt, xa nhà .

Bao năm tháng, bao lần bạo bệnh
Tuổi thì cao, sức cũng kiệt dần
Anh ngơ ngác hươ tay chào đất mẹ
Miếng đất hiền đâu đó những người thân .
(more…)

Phan Ni Tấn

nguyen_xuan_hoang_ben cua_so
Nhà văn Nguyễn Xuân Hoàng (1937-2014)
Photo Cường Trần San Jose

Sau gần 40 năm lưu lạc chốn quê người, những người bạn văn nghệ mà tôi quen biết cứ lần lượt bỏ đời mà đi.

Mùa hè năm 1987, vợ chồng họa sĩ Nghiêu Đề và họa sĩ Hiếu Đệ qua thăm xứ Lá Phong, ghé nhà tôi chụp vài tấm hình sau vườn rồi đi biệt tới hơn mười năm sau mới nghe tin họa sĩ Nghiêu Đề mất ngày 09/11/1998 tại San Diego, Hoa Kỳ. Hai năm sau đó, họa sĩ Hiếu Đệ mất ngày 16/04/2000 tại Hòa Lan.

Năm 1989, trong buổi ra mắt sách của tôi tại trụ sở báo Người Việt, Nam Cali, do nhà văn Mai Thảo và họa sĩ Khánh Trường tổ chức, trong phần văn nghệ nhạc sĩ Lê Uyên Phương ôm đàn hát một bài tình ca Bài Ca Hạnh Ngộ. Tôi mang tiếng hát của anh về Canada để… làm kỷ niệm đến tháng 6/1999 thì anh mất tại Irvine, Hoa Kỳ, sau nhà văn Mai Thảo một năm (Mai Thảo mất tại Santa Ana, Cali ngày 10/01/1998).
(more…)

Nguyễn Văn Sâm

nguyen_xuan_hoang-nguyen_van_sam
Nguyễn Xuân Hoàng và tác giả

“Khí thiêng nay đã về thần.” (Nguyễn Du)

Chưa từng thấy ai quảng giao như Nguyễn Xuân Hoàng. Sự quảng giao không chỉ nằm ở điểm có nhiều người quen biết Hoàng, và Hoàng biết họ tường tận từ công ăn chuyện làm đến tánh tình cũng như những hành xử với người chung quanh mà còn ở điểm họ yêu quí dầu Hoàng chẳng giúp cho họ gì nhiều trong khi sự thân thiết rất là giới hạn, sự bộc lộ, kể cả sự vồn vã như không bao giờ có.

Có thể là nụ cười hiền của Hoàng. Có thể là cái chào nửa thân thiện nửa xa cách nghiêm trang, khiến người nhận cảm thấy mình gần gũi với Hoàng. Khó tánh trong sự giao thiệp, ít nói với người lần đầu mới gặp, không đưa ra ý kiến về những điều có thể tranh cãi không đi đến đâu, vậy mà ai gặp Hoàng cũng cảm nhận sự  thân thiện, cảm thấy Hoàng là bạn của mình. Bạn thân nữa là khác!
(more…)

Đinh Cường

Khi Nguyễn Xuân Hoàng ở Paris
ghi lại từ @ của Giáo Sĩ

nguoi_thoi_tu_va-dinh_cuong
Người thổi tù và
sơn dầu trên giấy
dinhcuong

Gặp Nguyễn Xuân Hoàng lần đầu
năm 92 rồi sau đó những khi anh
Hoàng sang Paris cùng ngồi quán
Nguyễn Xuân Hoàng ưa khu phố
hí viện Opéra và Café de Flore nơi
Sartre và Simone de Beauvoir hay ngồi
Nguyễn Xuân Hoàng hay ngồi
Café de la Paix, quận 9, bên hông
hí viện Garnier và uống café espresso

Truyện Một Người Ngồi Trong Ghế Bành
của Nguyễn Xuân Hoàng tuyệt hay
ở âm hưởng Tây Phương trên trần mưa
ám khói thuốc lá và cách dứt truyện đột ngột …

(more…)

Trúc Thanh Tâm

nguyen_xuan_hoang_5
Nguyễn Xuân Hoàng

Nợ trần trả dứt, bạn đi
Bảy mươi lăm tuổi còn gì nuối đâu
Trải qua hạnh phúc, khổ đau
Sống hai thế kỷ đủ màu nhân gian
(more…)

Viên Dung
Tưởng nhà văn Nguyễn Xuân Hoàng

bui_giang-thanh_tam_tuyen-mai_thao-nguyen_xuan_hoang-1972
Bùi Giáng, Thanh Tâm Tuyền, Mai Thảo, Nguyễn Xuân Hoàng
trước toà soạn báo Văn, Sài Gòn năm 1972

Tương phùng

hình ta thấy
suối vàng
Mai Thảo đón

tay bạn Văn
nắm
hỏi sao trời

điều khó hiểu như nhiều bạn cũ
mình đi gặp
chuyện cũ ở thiên thu
(more…)

Huỳnh Minh lệ

nguyen_xuan_hoang_thoi_da_lat-dinh_cuong
Nguyễn Xuân Hoàng thời Đà Lạt
dinhcuong

Tôi với Ông tuy chưa quen biết
tôi gởi vài dòng
coi như một nén nhang
năm xưa Ông còn ngồi ở 38 Phạm Ngũ Lão
tôi gởi một bài thơ cho Văn
không ai ngờ một buổi trưa lang thang ở hè phố Sài Gòn
tôi ghé vào sạp báo   (more…)

Đinh Cường

Đâu còn Hoàng ơi

nguyen_xuan_hoang_thoi_barbara
Nguyễn Xuân Hoàng thời Barbara

Rappelle-toi Barbara
Il pleuvait sans cesse sur Brest ce jour-là

( Jacques Prévert )

Ôi một thời chiến tranh
bạn thích bài thơ Barbara của Jacques Prévert
nắn nót chép tay và vẽ thêm khuôn mặt ai
bức tôi vẽ phác bạn thời Barbara
Dũng tìm ra được trong đống ngổn ngang
sách vở khi dọn về nhà khác

nhớ trong chiếc tủ kính cạnh bàn ăn nhà bạn
còn rất nhiều. rất nhiều chai rượu chát đỏ
(more…)

Lữ Quỳnh

sinh_nhat_nguyen_xuan_hoang
Đinh Cường và Lữ Quỳnh
mừng sinh nhật Nguyễn Xuân Hoàng

Trưa thứ sáu tôi lên nhà thăm Nguyễn Xuân Hoàng, thì được chị Vy cho biết, chiều hôm qua anh bị té và chị đã đưa anh xuống Nursing home ở đường Alvin, phòng số 115, anh Quỳnh xuống đó, anh Hoàng mong bạn đến thăm lắm. Nhìn chị Vy xanh xao, vàng vỏ, tiếng nói nhẹ trong hơi thở, còn bị xỉu lên xỉu xuống mấy ngày qua, tôi đi mà lòng nặng buồn bả.

Ở nursing home, anh Hoàng nằm phòng một giường, rộng rãi, sạch sẽ. Khi tôi đến, anh chưa tỉnh, mắt nhắm nghiền, bên mắt phải có quầng thâm nâu. Tôi cố đánh động, gọi tên nhưng anh không hé mắt. Nhân viên mang phần ăn trưa vào, thức anh dậy cũng không được, đành đặt khay thức ăn lên bàn rồi đi ra. Tôi viết mấy chữ để lại cho anh.
(more…)

Nguyễn Thị Khánh Minh
Khóc Nhà văn Nguyễn Xuân Hoàng, mất ngày 13.9.2014

thieu_nu_chieu_thu

Tin gió đưa về với mênh mông
Biển rất xanh và chân trời hư ảo
Sao ai trả lời kia sóng như bông [1]

Nở một đoá xôn xao chín suối
Tóc như mây trăm ngả sông về
Biển hò hẹn chắt lòng bông hoa muối
(more…)

Song Thao

song_thao-nguyen_xuan_hoang
Tác giả và nhà văn Nguyễn Xuân Hoàng một thuở xưa

Dẫn: Bài viết về Nguyễn Xuân Hoàng sau đây được viết khi được tin Hoàng lâm trọng bệnh. Tháng 4/2014 tôi đã gửi Hoàng đọc bài này, và anh có nhuận sắc một số chi tiết. Ngày 24/4, Hoàng mail cho tôi: “OK. Mày sửa như vậy là tốt lắm”.

Hoàng và tôi là bạn “mày tao”. Kể cũng lạ. Thường thì bạn kiểu xưng hô “mày tao” với nhau là bạn từ thời còn đi học. Chỉ có những ngày thơ dại đó mới đủ thân tình để gọi nhau một cách sỗ sàng như vậy. Tôi vẫn còn mấy ông bạn thời đó. Ông thì từ hồi học tiểu học, ông thì từ hồi đệ ngũ đệ lục thời trung học. Ông nào ông nấy nay đã đầu bạc, răng long lại mọc thêm một cái chân gỗ hoặc chân sắt. Gặp nhau vẫn cứ “mày tao” khiến cho mấy bà nhăn mặt. Già rồi, ăn nói cho đàng hoàng kẻo tụi trẻ nó cười cho. Mặc, thấy mặt nhau vẫn cứ rổn rảng “mày tao”.

Trường hợp tôi với Hoàng có lẽ là hiếm. Hoàng là người duy nhất không học chung với tôi mà “mày tao”. Không, kể cũng có học chung. Khoảng cuối thập niên 1960, tôi với Hoàng đều cùng học tiếng Đức tại Trung Tâm Văn Hoá Đức Goethe Institut trực thuộc toà Đại Sứ Đức ở Sài Gòn. Cùng đi học nhưng chúng tôi chỉ gặp nhau ở ngoài sân vì không cùng chung lớp. Gặp nhau, cười toe, mỗi đứa một góc sân. Kể ra thì cũng là bạn học đó, nhưng hơi trễ, trước đó chúng tôi đã trót “mày tao” rồi. Hoàng cũng là bạn văn duy nhất mà tôi thoải mái “mày tao”. Không có trường hợp thứ hai.
(more…)

Hoàng Xuân Sơn
Tưởng tiếc Nguyễn Xuân Hoàng

nguyen_xuan_hoang-hoang_xuan_son
Nguyễn Xuân Hoàng và tác giả

Chịu nằm

đã quen nằm phía bất toàn
nơi đâu lớp lớp hàng hàng bủa vây
ngày trồi lên ngọn chín cây
lá. và trái rụng. thối gầy. suy vi
vẽ lem. cùng đước than. chì
vẽ lại bóng nắng từ quy lọt lòng
nhớ bạn. cùng những đoạn ghi
thương bạn nằm xuống giữa thì hôn mê
bóng mây từng chặp đi về
còn nghiêng một chút hồn quê thị thành

8/5/2014
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

nguyen_xuan_hoang-ho_dinh_nghiem
Tấm ảnh cũ Nguyễn Xuân Hoảng và tác giả

Tối thứ bảy, như thông lệ, tôi từng thức khuya. Thức vì có những điều tự mình loay hoay làm khổ mình, viết nhăng viết cuội, thoạt ngắn thoạt dài rồi xoa tay gửi vào hư không. Hư không có nhiều nghĩa, trong muôn một là chiếc lá rời cành rơi tịch lặng giữa mênh mông để nợ nần dính mắc vào lưới, treo lên mạng.

Thường khi, để trả công thành quả, tôi bưng cốc cà phê đen ra ngoài hàng hiên đứng nhâm nhi. Thắp một điếu thuốc, thở khói trong bóng tối im sững. Trời vào thu, đêm có gió làm đánh thức lá cây không cho ngủ ngáy, bắt khiêu vũ lắt lay. Màu vàng của đèn đường cô một vũng sáng lẻ loi, chẳng soi rõ kẻ bộ hành đi xào xạt trên bờ cỏ kia là nam hay nữ. Lạnh. Học trò đã tựu trường đồng nghĩa với áo xống ngự hàn đã thực sự bày biện làm dáng dấp con người trở nên no căng.
(more…)

Trần Vấn Lệ

dau_tay_nguyen_xuan_hoang
Dấu tay và bút tích Nguyễn Xuân Hoàng

Thêm một người rời Nhà Dưỡng Lão
Tay không còn vin nữa chiếc xe lăn
Không còn cần ai dìu đi từng bước chân
Con Hạc Vàng cõng người về chắc đã tới Trời Đâu Suất?

Tin Nguyễn Xuân Hoàng mất
Không gây ngạc nhiên mà sự thật là buồn
Mấy năm nay anh là thân chủ của Nhà Thương
Mấy năm nay anh nằm trên giường ngó mặt trời bên ngoài cửa sổ…
(more…)

Đinh Cường

nguyen_xuan_hoang-dinh_truong_chinh
Nguyễn Xuân Hoàng
ghi vội của Đinh Trường Chinh
September 13, 2014

Còn gì nói nữa. còn gì nói nữa. Hoàng ơi
chuông nguyện hồi chuông Notre-Dame

còn gì nói nữa còn gì nói nữa chị Vy ơi
chiều nay chị tắt máy, con cháu đông đủ
(more…)

Phạm Cao Hoàng
Chia tay anh Nguyễn Xuân Hoàng

nguyen_xuan_hoang-dinh_cuong-1991
Nguyễn Xuân Hoàng – Đinh Cường vẽ – 1991

cũng đành thôi, nắng tắt rồi
mặt trời đã lặn ngày vui đã tàn
một vì sao – Nguyễn Xuân Hoàng
vừa rơi vào cõi vĩnh hằng sáng nay
(more…)

Nguyễn Lương Vỵ

nguyen_xuan_hoang-2014
Nhà văn Nguyễn Xuân Hoàng (1937-2014)

Tiễn Biệt Nguyễn Xuân Hoàng

Thân thương ơi, hãy bay đi thật nhẹ
Biển, nghe không?” (*) Câu hỏi vốn không lời
Lời không tiếng, trời thu cao đợi nhé
Đón người về ngấn lệ níu xa xôi

Rồi chín suối mười sông kia sẽ hát
Trần gian xanh, mộng chín đỏ xin chào
Trang văn réo khu rừng xưa nhã nhạc
Khúc ru tình rực lửa gọi chiêm bao
(more…)

Ngô Thế Vinh
Gửi Nguyễn Xuân Hoàng
cùng với Chị Trương Gia Vy và Các Cháu

nguyen_xuan_hoang-2014
Nhà văn Nguyễn Xuân Hoàng

Nếu bảo qua tuổi 70 xưa nay là hiếm, thì Nguyễn-Xuân Hoàng cũng đã bước qua tuổi 74, đó là ý niệm tuổi tác của thế kỷ trước. Sang đến thế kỷ 21, với tiến bộ của y khoa, qua tuổi 80 nay cũng không còn là hiếm. Quen được Nguyễn-Xuân Hoàng trong hoàn cảnh nào thì tôi không nhớ, nhưng đó là một tình bạn khá lâu năm. Khoảng giữa thập niên 1960-1970 Nguyễn-Xuân Hoàng đã cùng với Huỳnh Phan Anh, Nguyễn Đình Toàn, Đặng Phùng Quân, Nguyễn Nhật Duật và Nguyễn Quốc Trụ chủ trương nhà xuất bản Đêm Trắng. Họ đều ở lứa tuổi trên dưới 30, với sức sáng tác đang sung mãn với phong cách riêng mỗi người, được coi như là nhóm “Tiểu Thuyết Mới”, với quán La Pagode như một điểm hẹn sinh hoạt. Và tên tuổi mỗi người trong nhóm, sau này đều trở thành nhân dáng những nhân vật tiểu thuyết của Nguyễn-Xuân Hoàng.
(more…)

Đinh Cường

Vẫn chiều đi theo bóng mây

da_khuc-chim-dinh_cuong
Dạ khúc chim
sơn dầu trên canvas 30 x 40 in
dinhcuong

Thì vẫn chiều đi theo bóng mây
con chim nào lạc mẹ xa bầy
con chim sẻ nhỏ vừa ra tổ
tôi ấp trong lòng hai bàn tay

chim sẻ chim sẻ ơi tôi thương
tuổi nhỏ ngồi dưới mái giáo đường
biết bao chim sẻ vô làm tổ
tha rớt vương đầy bao sợi rơm
(more…)

Nguyễn Mạnh Trinh

nguyen_xuan_hoang

Thời đại của Nguyễn Xuân Hoàng là một thời thế đặc biệt. Ở đó, đầy những biến cố từ thuở kháng chiến chống Pháp, đến thời đệ nhất, đệ nhị Cộng Hòa, từ những cuộc di cư đến ngày di tản, từ cuộc vượt tuyến di cư vào Nam đến vượt biển tị nạn xứ người. Những biến cố ấy tạo cho cả một thời đại những nét chung mang nhưng lại là những điều riêng biệt trong ký ức mỗi người.

Ðọc sách viết về thời kỳ ấy hay viết để kể lại, cái nét chung ấy nhiều khi chuyển thành riêng biệt. Trong văn chương, lấy cái chung làm cái riêng của mình chẳng phải là dễ dàng. Nguyễn Xuân Hoàng là một tác giả mà trong tác phẩm của mình đã mang độc giả đi qua những cảm giác tiền chế của cái chung để đi vào cái riêng của mình một cách rất nghệ thuật. Chính cái nét sống động, của những mảnh đời thật, của biến cố thực, của cảm giác thực đã làm độc giả đi vào một thế giới với sự tò mò qua nhiều câu hỏi.
(more…)