Trăng ru điệu nhớ | Như gió như mây

Posted: 28/10/2014 in Thơ, Trúc Thanh Tâm

Trúc Thanh Tâm

trang_muoi_sau

Trăng ru điệu nhớ

Gió đàn oằn ngọn tre cong
Cầu ngang qua xóm bão giông sập rồi
Cuối trời vạt nắng rong chơi
Bến xưa còn đó bóng người xưa đâu

Sông dài chở mấy bể dâu
Trang đời sót lại bao câu thệ nguyền
Còn gì để nhớ mà quên
Bởi đâu còn đất tổ tiên tìm về

Khói đồng bàng bạc hồn quê
Trong tay hạnh phúc cận kề mấy khi
Cái đau rồi sẽ qua đi
Cái chưa đau sớm muộn gì cũng đau

Phong trần tỉnh giấc chiêm bao
Biển khơi từng đợt sóng trào bờ xa
Trăng ru điệu nhớ đêm qua
Lệ nào chảy xuống lòng ta ngậm ngùi !

Châu Đốc, 22.10.2014

 

Như gió như mây

Ta đang sống trên muôn ngàn giả dối
Bận lòng chi lớp người ngợm đời thường
Nhà cao ngất và những nơi mạt rệp
Bao trò đùa luôn vướng bận tai ương

Nhậu chỗ sang để nhìn tình xanh đỏ
Nhậu vỉa hè thoải mái gió năm non
Rượu, thuốc lá dẫu biết là chất độc
Nhưng chết người chậm hơn những môi son

Hai thế kỷ biết bao điều nghe thấy
Ngồi bên em trời đất cũng quên sầu
Rót đi em nụ cười từng ly cạn
Nợ tang bồng đeo đẳng tới mai sau

Đời hụt hẫng tựa như mây như gió
Chớ viễn vông cho đậm đặc nỗi buồn
Khoảnh khắc bên nhau khó mà tìm lại
Ân hận để rồi tóc cũng pha sương

Năm châu bốn biển người dưng cả
Tính toán chi cho mất nghĩa mất tình
Hãy yêu thương cho đời thêm ý nghĩa
Đâu phải nhúng chàm rồi mới nghe kinh

Còn ít rượu cùng uống chờ trời sáng
Dìu dắt nhau đi hết quãng đường đời
Sống biết người biết ta là trên hết
Thế giới nầy đang dậy sóng em ơi !

Châu Đốc, 15.10.2014

Trúc Thanh Tâm
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.