Lữ Quỳnh

Chiếc lá lượm từ bóng chiều
dinhcuong
Có không
xác tan. hồn biết có còn
văn khoa trường cũ lối mòn dấu rêu
tuổi hai mươi em yêu kiều
bước qua thế giới không người trần gian
bên kia bờ giác ngỡ ngàng
dấu xưa có lẩn sen vàng pháp thân
có không. không có một vầng
trăng xưa thiên cổ. bóng lần tịch liêu
January 4, 2015
Nỗi đau đổ dài
đêm đông lạnh xuống đường mây
gập ghềnh nổi bước chân ai hiên ngoài
giấc mơ hiu hắt quan hoài
bóng người khuất mặt đổ dài nỗi đau
hai mươi năm thịt xương đâu
mà nay về giữa đêm thâu nguyên hình
chập chờn vô lượng quang minh
hải đăng đốt sáng trang kinh mở lòng
trầm luân biển dậy. mưa hồng
January 3, 2015
Chuyện kể
tặng Hoàng Ngọc Tuấn

Hoàng Ngọc Tuấn, Lữ Quỳnh (Sài Gòn, 2000)
thời ở Quy Nhơn
Tuấn thường ghé nhà
những ngày thân ái
qua mau qua mau
thân Nguyễn Mông Giác
những truyện ngắn đầu
chuyền tay nhau đọc
hoàng hôn sớm mai
ba mươi tháng tư
cái ngày đáng ghét
gặp nhau sài gòn
mặt mày xanh méc
ngày cũng như đêm
chạy ăn bữa một
Tuấn bán lê nin
ve chai từng gánh
Quỳnh bán lốp xe
lề đường giá lạnh
Giác tổ hợp mì
ngày đi mấy bận
chợ lớn thị nghè
chữ nghĩa còn đâu
mà mơ viết lách
rồi Giác vượt biên
hết đời đói lạnh
Tuấn ở lại nhà
một mình ngồi quán
uống sài gòn xanh
một mình lang thang
dưới trời xám máu
thuốc lá nối nhau
đốt đời đốt tuổi
một sáng ngậm ngùi
Tuấn về đất khổ
bạn bè mây trôi
January 2-2015


















