Ra biển làm thơ | Thứ Bảy | Hết Tết

Posted: 10/03/2015 in Thơ, Vương Ngọc Minh

Vương Ngọc Minh

suy_tu-7

Ra biển làm thơ.

bọn bò sữa- ăn cỏ- nhưng khi đại tiện
chả hiểu sao phân của chúng thối không thua phân người

giữa trưa đánh bộ cánh
thiệt kẻng trên vai
mọc đôi cánh loài chuồn chuồn
đầu tự trọc trụi lủi hai tay
cả hai chân mọc màng hệt chân
vịt gánh một đầu nửa bao gạo mỹ
một đầu thùng 20 lít
nước mắm chạy kiểu bán mạng ra
bãi baker beach tự soi khuôn mặt
nhếch nhác của mình đoạn
mở lòng
tôi kêu lên- í- trời đất ơi! quê
nhà xa quá!
..

 

Thứ bảy.

thì tôi thực sự không tin
nổi- mình
đã bỏ cả đêm
cả dục vọng- ngồi thực im
để chỉ tìm

kiếm- từ- kêu trời như bộng
được định nghĩa là- kêu vang
trách cứ ầm ĩ

trong khi trên đỉnh đầu
đội rừng cây

trong mắt ngợp một quả đồi
cháy- và
hết bóng tối trùm xuống
rừng cây- ánh- sáng loáng
mở ra nơi quả đồi
cháy

tôi đang há hốc mồm
toàn thân- giờ đây
cứng

dưới mười đầu ngón tay
nồng nặc mùi chữ

“thà chết còn hơn đứng dậy
chẳng có lấy một chữ!” vừa nhủ

vừa thở khò khè
mò mẫm
lục lọi những suy nghĩ
nơi tâm tưởng

xem- có bị què- cụt

tôi nhận thấy- chung quanh
có rất nhiều giọng nói
khàn đục
dâm dật

ánh mặt trời
chan hòa

còn thơ- ối dào
như những làn sóng
tan nhanh
ngấm hết vào trời đất (!)

vâng- chỉ khi đấy
mới biết trên lưng
tôi đang cõng em!
..

 

Hết Tết.

khi cho tay xoa lớp lông trên mu
cô chậc lưỡi “được không hả anh?”
tôi nói “màu chủ đạo phải là màu tía”
cùng lúc phát hiện chân cô đang đạp
đạp
vô thành giường- còn nói “chỉ cần tâm có thành ý
mọi sự đều thông suốt”

ôi! hình ảnh con sói đồng ngồi chồm chồm
ỉa giữa mùa xuân
khiến tôi buộc miệng “anh đã nghĩ đến điều đó
tỉ như: nhìn hết thảy mọi vật nhưng không nhìn thấy
hết thảy mọi vật!”

dường phần mông cô đã ưỡn cao lên
tự động như thể con ve sầu chui lên khỏi mặt đất
vào mùa hè
tôi cắn dưới lườn trái vú phía tay trái
trái vú phía tay phải cô nhấp nhô một cách bất bình thường

tiết xuân se sắt ngay ngưỡng cửa lớn
cô rớt nước mắt liếm chóp mũi tôi- khuôn mặt cô đỏ
bừng bừng

tiếng kêu từ miệng tôi thoát ra
không khác tiếng con sơn dương bị trúng tên
rống

cô dạng hai đùi- tôi là cái thá gì chứ?
chẳng phải trong tâm trí mọi người tôi sẽ bốc hơi
hóa thành làn khói mỏng tan vào không gian bất kì lúc nào

ép vào cô tôi quên phắt khi đếm phải dừng lại nơi số nào
(hận là không nuốt đươc cô xuống bụng)
..

Vương Ngọc Minh
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.