Archive for the ‘Vương Ngọc Minh’ Category

Vương Ngọc Minh

Kiều.

cười cười nói nói ngọt ngào
hỏi rằng “chàng ở chốn nào lại chơi?”
(*)

truyện kiều không dâm
mấy cha đọc kiều (lẫy kiều)
làm cho kiều dâm

bữa nói câu trên
kể lể nỗi sau/ xưa
nói đi nói lại
tôi chả trông (cậy) vào ai

– mẹ kiếp
chẳng ma nào hiểu cho như thế
và một tay mơ như tôi
hừm
thì làm sao tạo nổi lòng tin nơi bọn họ
à- mà chính ra
bọn họ cũng chỉ một lũ ngốc
ở cả ba miền
cậy tầm chương trích cú

lấy dâm dục làm lẽ sống
– yah
tôi nói đấy (nói
lời con chưa hết!)
chả ai trả tiền thuê tôi nói
(more…)

Vương Ngọc Minh

Một tổ quốc khánh kiệt.

gửi trầm phục khắc.

nhà nước dựng đang cơn chụp (bắt)
giữa một hiện thực bầy thê thiết
và đám phường tuồng cổ bị thắt
biển đông chiếc bánh chia rống riết

mùi cơm rục táp bệ thờ nóng
mặt người đau đẻ không thấy bóng
hiện. tưởng tượng từng lứa con cái
vừa ra ràng đã đứng nghe ngóng
(more…)

Vương Ngọc Minh


Lovers
Ernst Ludwig Kirchner

Nghệ thuật tạo hình

khởi đầu
ả lao tới
là người luôn quan tâm đến đàn bà
để ý
mỗi lần ả lao đến căn buồng lập tức đầy bướm
những con bướm màu xanh
thơ đề tặng trang tử hết thành vấn đề

tôi liền kéo ả vào lòng
vẻ mặt ả chẳng hề thay đổi (trong chùm thơ!)
sau tôi nhận ra những biểu hiện nơi ả
cực kì quái
thế nên (thứ ba!) thể hiện thế nào đúng bản chất mình nhất
đặt thằng nhỏ tôi sát người ả
(more…)

Vương Ngọc Minh

Chờ Xuân về.

hiện tại điều duy nhất còn
là mùa thu
với tôi- gặp em hay không
trước khi chết
hết quan trọng
cũng như hết thấy phiền phức
khi cứ sống sờ sờ đấy

do ở đây chẳng thiếu kẻ kì quặc
việc sắm hai trăm hoa hồng
sắp nơi tâm tưởng
mỗi ngày
tôi được thiên hạ thảy đều đồng tình
họ cho rất cần thiết

chết rồi
chả làm gì nổi
(more…)

Vương Ngọc Minh


Melting watch
Salvador Dali

Bào chữa lỗi chính tả!

về sau
đứng lên dù nhọc nhằn
vẫn không nổi dóa

nổi dóa sao được
đời người vòng vèo vẫn chả thoát nổi
sinh lão bệnh tử
đấy là thực tế

nên nhớ
chúng ta vẫn còn đang (trong vòng sinh
tử- mệnh lớn thì bước tới
bước lui
đường hoàng
(more…)

Vương Ngọc Minh

Đêm đã qua.

lại một trận mưa đất
trút xuống
lũ cóc/ rắn- khốn khổ chạy qua đường
tránh đất
con mèo vàng bị đất quất gãy chân

thiên hạ gần như xúm vào
mang tôi đi chôn
trên thực tế là đang mê

tiếng đất rớt tôi nghe
(thấy!) tợ tiếng bọn trẻ lớp một
gào
khóc
trên sân chơi
phía sau quảng trường ba đình
(more…)

Vương Ngọc Minh

chị tổ trưởng dân phố
lại Ốm nghén
nhưng thơ cứ loanh quanh
mơ hồ
(tâm tình!) chả nổi loạn nào đáng kể
cờ vẫn phủ/ chẳng có cây hoa gạo nào rụng bông
ở đây

và tôi
vẫn phải bước vào quang cảnh giấc mộng
vừa vẽ ra

ối
sao lại phải khổ đến vậy
– giời (ấy là tôi than
tôi không giả vờ
tôi xót xa!)
(more…)

Vương Ngọc Minh


Jean Michel Basquiat
Jeg

Jean Michel Basquiat.

giống chuyện giả
tưởng
một buổi
trên đường/ tôi
đở một thiếu nữ
cô ngã

do bất cẩn trượt vỏ chuối
mãi
sau- không hề mê
biết ra cô chính wonder woman
quả thực không biết
(more…)

Vương Ngọc Minh

(Dân) miền Nam

tôi vừa chiêm bao
thấy xem một cuốn phim
trong phim thuần túy dân miền nam
hễ nói khóc
liền khóc- nói cười liền cười

tôi ngồi xem
buông thả cho con mọt
mặc sức gặm nhắm trái tim
thời gian này/ ban ngày
phần lớn
chỉ để nghĩ tới (nhà cửa!) mồ mả
(more…)

Không chừng…

Posted: 16/08/2018 in Thơ, Vương Ngọc Minh

Vương Ngọc Minh

cứ theo nhà phật mọi
vật/ sự- đều vô tướng
nghe báo bất kì ai
chết tôi cho- chết chỉ

có nghĩa ngủ rồi không
dậy nữa là người luôn
dửng dưng trước cái chết
vậy mà liền hai ngày

hai cái chết đều do
già cả lú lẩn lại
khiến tôi nguyên ngày trời
đứng ngồi- ở đâu (mồm)
(more…)

Vương Ngọc Minh


Trying To Find The Right Words
by Jack Zulli

Chữ.

ai đốn (!) đổ thánh giá
gã đưa vai gánh
từ bấy cho đến nay – gã đấy đích thị tôi

hiện ngồi giữa căn buồng
(căn buồng đã chìm vào bóng tối!)
khơi ngọn lửa bùng lên
chằng phải chúng ta mãi lo
nghĩ
tuyền những chuyện dại dột

tôi đã từng nói “mọi người đừng tin vào
các câu chuyện kể trên đời
có tính kinh điển
còn với (bất cứ chuyện gì!) nó đều chỉ như mơ thôi
(more…)

Vương Ngọc Minh

Mùng một Tây. tháng Tám.

Sau nhiều giờ đứng im
mới hay trời cũng vừa sụp tối
phát khịt mũi nhiều cái ngó quanh quất tìm
tôi nghĩ từ giờ không nên nổ lực đục giềng mối

tự bỏ cái tôi ra vì chả ích chi
tại sao cứ phải bôi bác mình còn nhẫn tâm bắt bí
và ngay đây không muốn trả lời câu hỏi
bời thử nghĩ ta là ai? đến đời này để làm gì?
(more…)

Vương Ngọc Minh


Studio with plaster head
Pablo Picasso

Tháng bảy xong phần Tân Hình Thức,

ả nhấn chuông
mở cửa buồng tôi nói liền “phàm
bắt được vật (sự!) gì
thả ra là tốt/ nhân lành
gặt quả lành!”

nghe nói
ả bảo “trông giống tiểu di lặc Phật thế!”

chả hiểu thực/ hư
thế nào (!) tôi đáp “đây xem
tớ đi làm sư được chứ!”
(more…)

To fix breakfast

Posted: 25/07/2018 in Thơ, Vương Ngọc Minh

Vương Ngọc Minh

đời sống cây
chả khác đời sống con người ý
phải chăm chút
tỉa tóp

giận cá thời chém thớt
chém gió là cách tôi hay bị
trên mạng
my mother died
rất nhiều du khách sắp hàng chờ chụp ảnh
trước cây đa thật to/ thực già
giữa vườn lâm tì ni
(more…)

Vương Ngọc Minh

Tuổi cửu vạn- Thân.

tôi nói “cảm ơn bác sĩ
it must be so
từng khớp xương giờ đã thôi kêu
đòi/ nhiễu nhương
thôi bỏ bữa!”

rời mắt khỏi xấp hồ sơ
gã bảo “ông có nghi bữa nay nắng
nóng/ không khéo
chữ fuck trong đầu ?” tôi nói “đàn bà
thứ khốn nạn nhất!” gã gục gật “good
cứ ở yên đấy
chả đâu an toàn bằng nơi ngụ cư!”
(more…)

Vương Ngọc Minh

nghĩ việt nam
rồi
không phải lo giải quyết mọi rắc rối
đời sống/ chánh trị
trung cộng sẽ lo (liệu) tất
phải nhờ cô ta giúp
điệu một bên tay
ông mới có thể gượng dậy nổi

nom hệt hiệp sĩ già
bởi cuối cùng ông đứng thẳng hoàn toàn

trong cái đột ngột như thế
lẫm liệt- cô ta mỉm cười biết ơn

thời (thế) khiến ông
nhìn
lúc nào cũng ấn tượng/ luôn luôn
người cất lời trước tiên
nên dễ bị ôm đầu máu (bị đẩy ra rìa!)
(more…)

Vương Ngọc Minh


The poet
Marc Chagall

Thơ- thế rồi- Chết!

tôi vẫn giữ tiêu chuẩn cơm
– nước
ngày ba bữa
vậy rồi khuôn mặt em nơi vô thức
vừa mất tích/ thú thực

nọ nay
cứ ngỡ vô thức chỉ như miếng mành hoa
ưa lay động
nên có phần yên tâm

tôi đã thấy thơ
và thơ
không như chúng ta đã liên tưởng
(more…)

Vương Ngọc Minh

Tánh cách của từ,

luôn thể hiện sự tôn trọng
đối với thơ
lắm lúc tôi im lặng
quanh năm chỉ ở san francisco
mùa hạ dù nóng bức
cũng chả đi đâu (rời ra
một khu phố

chốc lát
đã cảm thấy không thoải mái!)
(more…)

Vô đề

Posted: 13/04/2018 in Thơ, Vương Ngọc Minh

Vương Ngọc Minh


Tranh Vương Ngọc Minh

vừa qua
tôi về dưới chùa từ quang
thầy trụ trì thấy
kêu “mèn!”

nói một cách nghiêm trang
là thầy
ra dấu cho tôi xuống hậu liêu độ cơm chay

thầy ở độ tuổi trung niên
nhưng nom chỉ độ mới ba mươi ngoài
dáng dấp còn thư sinh lắm (tuy lưng hơi gù
được cái mũi dài
thanh tú!)
(more…)

Vương Ngọc Minh


tháng 3/ 2018.
sơn dầu trên bố. cỡ 30inx 36in.
Vương Ngọc Minh

Cảm nghĩ của chiếc môi sống

kẻ không chịu trát bơ lên thân
thú thực bây giờ
tôi chỉ muốn có được một bầu khí trong lành
ở hồn mình
chẳng sinh sự
trả lại sự thinh lặng (cố hữu!) của hồn

vâng
tôi đang cố bình tâm bằng cách đọc thơ
bài thơ
như này “ cái chết
chung cuộc ra
vẫn là biến cố lớn nhất trong đời con người..”
vỏn vẹn thế
(more…)

Vương Ngọc Minh

Rouen, Spring
Rouen, Spring
Gauguin

trong khi chẳng lí cớ nào
chính đáng
chốc chốc tôi cuộn người
chực lăn về phía cửa sổ
chỉ cốt nép một bên
– ngó xuống đường

nhưng trên hết
chẳng nghi ngờ gì nữa
tôi thực sự muốn thoát khỏi bức tranh
đang vẽ

tôi vẽ (hết sức chuẩn!)
một con thỏ thóp bụng
lọc ra con voi
vây quanh bọn đạo tùy đào những huyệt lớn (!)
(more…)

Vương Ngọc Minh


chỗ tấm huân chương bị lột, 2/ 2018.
keo (dính) trên tường.

Sáu/ Tám, thất thường,

sông quê tới nay không còn
trong tôi, giờ một nước non. cạn lời
nhớ gì đây? đã nửa đời
không- chả nhớ, bởi bao thời đã qua

người chết cũng đã ra ma
hãy để các cái, can qua. tới kì
những (bó tay chấm com) ghì
chứa chan, những cà khịa lì gian nan
(more…)

Vương Ngọc Minh

Chiều cao thượng!

mỗi người một lỗ
sắp xếp xong đâu đấy
hai mươi bốn chữ cái
trong miệng
niềm tự hào ngọt lịm

anh ra chỗ
có thể ngồi
tự tra vấn- rằng- tại sao những người
theo việt cộng
theo những người đang nắm quyền hiện thời
vào năm 1968 (năm mậu thân)
tại huế
họ ngang nhiên giết nhiều người vô tội
ném vào một lỗ/ lấp lại?
(more…)

Vương Ngọc Minh

Về. Biển Người.

gia đình hạnh phúc chỉ có một loại thôi, nhưng gia đình bất hạnh thì tất cả đều khác nhau..” truyện anna Karenina bắt đầu như thế

buông sách xuống
tôi lên facebook lung tung
một đỗi thì
vừa
đứng vẽ (với mấy cơn động tâm
– nhẹ!) tôi
vừa tiếp tục đảo mắt phía màn hình
facebook

dường chúa xuân
đang lảng vảng
– và
bảo tôi “mày hãy bước ra khỏi đây
đi!”
(more…)

Vương Ngọc Minh

Những biến tướng từ sự lương hảo.

lúc nghĩ trong đầu còn nhiều chữ bí mật
chưa chịu xuất
lộ diện
thì tôi leo lên giường nằm

chợp mắt cái- thấy liền
tôi đang đi tìm lại chính tôi nơi cảnh đời khác

ở cảnh đời đó một cây thông hơn trăm tuổi
và thực rõ ràng
ngoài việc đi vô
đi ra
tôi chẳng làm gì
(more…)

Vương Ngọc Minh

Mới

nhận (thấy) có lí do chính đáng
ở đời này
mặc dù chả kế hoạch gì sâu sắc
hòng sống sót
sống ổn
chỉ còn biết luôn tâm niệm- tốt nhất đừng nổi giận
mở mắt lên liền lập tức
bằng chất giọng không yếm thế
hô to “bắt đầu đi thôi, soldier!”

thế là- hầu như
tôi nói chuyện tử tế với hết thảy mọi người
xin cho đinh la thăng/ trịnh xuân thanh
hai thằng cướp tiền xương (máu) của dân
ăn chơi (hưởng thụ) phè phởn
đượ(†)c giảm án
(more…)

Vương Ngọc Minh

 

Bài thơ xoay xở được làm ra từ các Comment trên facebook!

tôi giật mình do ngồi dậy
thấy hai bàn chân dính tuyền vàng
vàng thiệt
nên chia kiến thức giữa thực
mộng
ra hai phạm trù (có sau
có trước!)

việt nam bán khoáng sản cho ngoại bang
giá cực bèo

lồm cồm giữa thực tại
mông lung
tôi nghĩ
mới đầu năm chưa nghĩ suy sâu đã khôn lường
loay hoay đứng lên
trụ chắc giữa thúng chữ
gọi ba hồn chín vía Kant
có thiêng thì về làm chứng tôi đang trên mặt biển chữ
(more…)

Vương Ngọc Minh

tôi ngó về phía góc tường
kề bên chỗ đặt khuôn thờ thần tài
thổ địa
ả bày đầy các tượng
nào thánh thần/ tiên nữ/ quan công
tôi phát giật bắn người
trong lủ khủ đám tượng
có tượng bán thân hồ chí minh
thấy tôi nhìn chăm chú
ả nói “ối
đấy chỉ như xi- nê í mà!” còn đương há hốc
nhìn
ả sẽ sàng tiến đến
từ tốn nhấc tượng hồ chí minh
hết sức tôn kính
ả áp mặt tượng hồ chí minh vào gáy  (more…)

Vương Ngọc Minh


Nhà văn THuận

Hồng,

tôi đang ngẫm- ngày tan
tháng sắp lụn
năm sẽ tàn
và lạ nghen
ai đời đi gớm chết

nhát- cũng do từ sự dốt nát
stupid
sinh ra
mà chỉ có thể thấy ở việt nam

thôi
hiện giờ
ấy- bởi tôi không muốn nói tục tỉu
vào cái hội đấy (hội nhà văn việt nam)
hành trình đi tìm giọng nói riêng
phải để người ta tự đi
(more…)

Trưa thứ hai

Posted: 14/12/2017 in Thơ, Vương Ngọc Minh

Vương Ngọc Minh

Gã chỉ vào guồng máy,
hỏi tôi “con có biết
gì đấy không?” chả chút
lưỡng lự tôi đáp “cổ

xe, thưa cha!” gã bảo
“đúng đấy, nhưng, nhìn nhận
cho chính xác nó là
guồng máy, con hãy ngoan
(more…)