Archive for the ‘Vương Ngọc Minh’ Category

Vương Ngọc Minh


The poet
Marc Chagall

Thơ- thế rồi- Chết!

tôi vẫn giữ tiêu chuẩn cơm
– nước
ngày ba bữa
vậy rồi khuôn mặt em nơi vô thức
vừa mất tích/ thú thực

nọ nay
cứ ngỡ vô thức chỉ như miếng mành hoa
ưa lay động
nên có phần yên tâm

tôi đã thấy thơ
và thơ
không như chúng ta đã liên tưởng
(more…)

Vương Ngọc Minh

Tánh cách của từ,

luôn thể hiện sự tôn trọng
đối với thơ
lắm lúc tôi im lặng
quanh năm chỉ ở san francisco
mùa hạ dù nóng bức
cũng chả đi đâu (rời ra
một khu phố

chốc lát
đã cảm thấy không thoải mái!)
(more…)

Vô đề

Posted: 13/04/2018 in Thơ, Vương Ngọc Minh

Vương Ngọc Minh


Tranh Vương Ngọc Minh

vừa qua
tôi về dưới chùa từ quang
thầy trụ trì thấy
kêu “mèn!”

nói một cách nghiêm trang
là thầy
ra dấu cho tôi xuống hậu liêu độ cơm chay

thầy ở độ tuổi trung niên
nhưng nom chỉ độ mới ba mươi ngoài
dáng dấp còn thư sinh lắm (tuy lưng hơi gù
được cái mũi dài
thanh tú!)
(more…)

Vương Ngọc Minh


tháng 3/ 2018.
sơn dầu trên bố. cỡ 30inx 36in.
Vương Ngọc Minh

Cảm nghĩ của chiếc môi sống

kẻ không chịu trát bơ lên thân
thú thực bây giờ
tôi chỉ muốn có được một bầu khí trong lành
ở hồn mình
chẳng sinh sự
trả lại sự thinh lặng (cố hữu!) của hồn

vâng
tôi đang cố bình tâm bằng cách đọc thơ
bài thơ
như này “ cái chết
chung cuộc ra
vẫn là biến cố lớn nhất trong đời con người..”
vỏn vẹn thế
(more…)

Vương Ngọc Minh

Rouen, Spring
Rouen, Spring
Gauguin

trong khi chẳng lí cớ nào
chính đáng
chốc chốc tôi cuộn người
chực lăn về phía cửa sổ
chỉ cốt nép một bên
– ngó xuống đường

nhưng trên hết
chẳng nghi ngờ gì nữa
tôi thực sự muốn thoát khỏi bức tranh
đang vẽ

tôi vẽ (hết sức chuẩn!)
một con thỏ thóp bụng
lọc ra con voi
vây quanh bọn đạo tùy đào những huyệt lớn (!)
(more…)

Vương Ngọc Minh


chỗ tấm huân chương bị lột, 2/ 2018.
keo (dính) trên tường.

Sáu/ Tám, thất thường,

sông quê tới nay không còn
trong tôi, giờ một nước non. cạn lời
nhớ gì đây? đã nửa đời
không- chả nhớ, bởi bao thời đã qua

người chết cũng đã ra ma
hãy để các cái, can qua. tới kì
những (bó tay chấm com) ghì
chứa chan, những cà khịa lì gian nan
(more…)

Vương Ngọc Minh

Chiều cao thượng!

mỗi người một lỗ
sắp xếp xong đâu đấy
hai mươi bốn chữ cái
trong miệng
niềm tự hào ngọt lịm

anh ra chỗ
có thể ngồi
tự tra vấn- rằng- tại sao những người
theo việt cộng
theo những người đang nắm quyền hiện thời
vào năm 1968 (năm mậu thân)
tại huế
họ ngang nhiên giết nhiều người vô tội
ném vào một lỗ/ lấp lại?
(more…)

Vương Ngọc Minh

Về. Biển Người.

gia đình hạnh phúc chỉ có một loại thôi, nhưng gia đình bất hạnh thì tất cả đều khác nhau..” truyện anna Karenina bắt đầu như thế

buông sách xuống
tôi lên facebook lung tung
một đỗi thì
vừa
đứng vẽ (với mấy cơn động tâm
– nhẹ!) tôi
vừa tiếp tục đảo mắt phía màn hình
facebook

dường chúa xuân
đang lảng vảng
– và
bảo tôi “mày hãy bước ra khỏi đây
đi!”
(more…)

Vương Ngọc Minh

Những biến tướng từ sự lương hảo.

lúc nghĩ trong đầu còn nhiều chữ bí mật
chưa chịu xuất
lộ diện
thì tôi leo lên giường nằm

chợp mắt cái- thấy liền
tôi đang đi tìm lại chính tôi nơi cảnh đời khác

ở cảnh đời đó một cây thông hơn trăm tuổi
và thực rõ ràng
ngoài việc đi vô
đi ra
tôi chẳng làm gì
(more…)

Vương Ngọc Minh

Mới

nhận (thấy) có lí do chính đáng
ở đời này
mặc dù chả kế hoạch gì sâu sắc
hòng sống sót
sống ổn
chỉ còn biết luôn tâm niệm- tốt nhất đừng nổi giận
mở mắt lên liền lập tức
bằng chất giọng không yếm thế
hô to “bắt đầu đi thôi, soldier!”

thế là- hầu như
tôi nói chuyện tử tế với hết thảy mọi người
xin cho đinh la thăng/ trịnh xuân thanh
hai thằng cướp tiền xương (máu) của dân
ăn chơi (hưởng thụ) phè phởn
đượ(†)c giảm án
(more…)

Vương Ngọc Minh

 

Bài thơ xoay xở được làm ra từ các Comment trên facebook!

tôi giật mình do ngồi dậy
thấy hai bàn chân dính tuyền vàng
vàng thiệt
nên chia kiến thức giữa thực
mộng
ra hai phạm trù (có sau
có trước!)

việt nam bán khoáng sản cho ngoại bang
giá cực bèo

lồm cồm giữa thực tại
mông lung
tôi nghĩ
mới đầu năm chưa nghĩ suy sâu đã khôn lường
loay hoay đứng lên
trụ chắc giữa thúng chữ
gọi ba hồn chín vía Kant
có thiêng thì về làm chứng tôi đang trên mặt biển chữ
(more…)

Vương Ngọc Minh

tôi ngó về phía góc tường
kề bên chỗ đặt khuôn thờ thần tài
thổ địa
ả bày đầy các tượng
nào thánh thần/ tiên nữ/ quan công
tôi phát giật bắn người
trong lủ khủ đám tượng
có tượng bán thân hồ chí minh
thấy tôi nhìn chăm chú
ả nói “ối
đấy chỉ như xi- nê í mà!” còn đương há hốc
nhìn
ả sẽ sàng tiến đến
từ tốn nhấc tượng hồ chí minh
hết sức tôn kính
ả áp mặt tượng hồ chí minh vào gáy  (more…)

Vương Ngọc Minh


Nhà văn THuận

Hồng,

tôi đang ngẫm- ngày tan
tháng sắp lụn
năm sẽ tàn
và lạ nghen
ai đời đi gớm chết

nhát- cũng do từ sự dốt nát
stupid
sinh ra
mà chỉ có thể thấy ở việt nam

thôi
hiện giờ
ấy- bởi tôi không muốn nói tục tỉu
vào cái hội đấy (hội nhà văn việt nam)
hành trình đi tìm giọng nói riêng
phải để người ta tự đi
(more…)

Trưa thứ hai

Posted: 14/12/2017 in Thơ, Vương Ngọc Minh

Vương Ngọc Minh

Gã chỉ vào guồng máy,
hỏi tôi “con có biết
gì đấy không?” chả chút
lưỡng lự tôi đáp “cổ

xe, thưa cha!” gã bảo
“đúng đấy, nhưng, nhìn nhận
cho chính xác nó là
guồng máy, con hãy ngoan
(more…)

Vương Ngọc Minh


nhà thơ Lynh Bacardi

Nghe Lynh* hát (từ video clip của Đình Nguyên)

tôi nghĩ
việc mình giữ im lặng
từ giờ
không thành vấn đề

khoảng lặng (…) giữa tôi
với nồi cơm “tuy xa
mà gần” vói tay lắm lúc hụt hẫng

dưng
có một số người cho tôi quá
nhân đức
những gì nêu lên- ròng rã
đều xuất phát từ ánh sáng
của sự thật (dù biết rõ
sau đấy
lắt léo
bóng tối sẽ trùm/ lấp!)
(more…)

Vương Ngọc Minh

Not dead. Not alive. Just gone.

về sau
đứng lên dù nhọc nhằn
vẫn không nổi dóa

nổi dóa sao được
sinh lão bệnh tử
nhất là vẫn còn đang (trong vòng sinh mệnh) bước tới
bước lui- bước tới
bước lui

vẫn còn hết ngó bên trái
ngó bên phải (ngang/ dọc)
ngó sau lưng
ngó mũi giày
ngó xa xa
ngó viễn vông

tìm
kiếm
mồm luôn reo “chỗ đời thường không tồi chút nào!”
(more…)

Vương Ngọc Minh

Điều gì khiến làm nên bài thơ?

xuân hạ thu đông
bốn mùa
mùi nhang/ mùi sáp đèn cầy (người chết tế người sống!)
mỗi ngày ở hiệu peet’s coffee & tea
hầu như tôi đều thấy nàng tay bưng chồng sách
người thiếu nữ á châu
nàng đến
thư thả ngồi xuống ghế
chiếc ghế đặt cạnh chiếc bàn tròn kê
kề sát cửa chính

bất kì ai ra/ vào
thảy đều lách người qua bên
tránh chiếc bàn dù rằng rất muốn đụng nàng
(more…)

Vương Ngọc Minh

Bốn ngày rồi,

Kể từ hôm nhận bộ phim
tài liệu “The Viet Nam War.” mỗi ngày xem
vị chi ba đĩa
thông qua tảng đá lớn trong đầu
tôi tự nhủ “đừng vội
và bỏ ngang không xem tiếp
khi chưa suy nghĩ kĩ càng!”

hôm qua
cũng xem ba đĩa- sáng này- coi như xong
đĩa cuối
(more…)

Vương Ngọc Minh


November, 2014.
sơn dầu trên bố. cỡ: 48x 36in.
Vương Ngọc Minh
..

November

ở dưới tháng mười một này
còn bao lâu nữa thì trí nhớ tôi mất tích ạ?
hỏi tức trả lời
rồi đây- người ta sẽ đem vất bộ mặt tôi mang (vác)
xuống ba tấc đất
lấp

ôi cha
bao năm qua
bộ mặt tôi mang (vác!) khá xoàng xĩnh/ nhưng
quái- nom- ai ai thảy đều cho “đấy
bộ mặt cực kì nghiêm trọng!”
(more…)

Vương Ngọc Minh

Thú đọc sách..

tương lai người ta không nói
“rốt cuộc
ai cũng thảy về đất!” mà
sẽ nói “hễ hết thở tự khắc- chết!”

còn (ăn) uống
tất còn (tiểu) đại tiện

yeah
ông không thể vừa dấn bước
vừa quơ tay chỉ (trỏ!) từ bên trái
sang bên phải/ đàng sau
phía trước
hòng dọn quang lối mình đi
(more…)

Vương Ngọc Minh

Lời, đêm (tàn trung thu.)

chị Hằng
giờ đây đã gần hết năm
(ban ngày) ngủ cứ cách 5 phút
tôi giật mình

ban đêm (em biết không? nhắm mắt
là chiêm bao
các giấc chiêm bao cách khoảng nhau 2, 3 phút
gặp hết lão ông này đến bà lão khác
tuyền xa lạ!)

điều
khiến tôi khá bực bội- hễ
dợm chồm ngồi dậy liền bị chuột rút
khốn khó
ngó hai bắp chân xoắn lại / co cụm
nhăn nhúm
(more…)

Vương Ngọc Minh


The Poet
Marc Chagall

Chuyện.

thử
ngồi kể “cổ tích chữ”
bằng chất giọng cực ngưỡng vọng
quái- tôi
lại nghe ra tuyền tiếng chó sủa

sao thế? càng kể
cái chất giọng cực ngưỡng vọng
càng
khiến có cảm giác
thơ như bọt xà phòng đang trơn tuột trên da
(more…)

Vương Ngọc Minh

Chiến Tranh VN. after Nguyen Van Thieu.

vào ngày bọn đầu đường xó chợ giết miền nam
tôi ở ngã ba ông tạ
sài gòn
không thể trở về quận tư
tất nhiên cũng không thể đi thăm
viếng
ai được- dù đấy người thân (thích)

quả đúng là
đang kẹt giữa hai lằn đạn

thấy người ta bảo ngoài đại lộ trần hưng đạo
nhiễu nhương chồng chất
tụi 30 ngồi xe jeep
lũ chó đeo cờ hai màu xanh. đỏ
rác rưởi
ngổn ngang xác cờ ba sọc bị chà
đạp
(more…)

Vương Ngọc Minh

Kẹt,

bởi vì trong khi bước đi
phải sắp/ xếp hàng loạt các ý
hướng
từ tâm

cứ bật ra (trào lộng!)
cho nên kiếp người đối với tôi
phù du lắm

mỗi chuyển động dẫu xoay
trở
từ tôi/ thực tế cũng không thực
chả đáng tin cậy
(more…)

Vương Ngọc Minh

Kiểu đọc Kiều

màu trời đã sáng
láng
mở hai mắt
tôi vuốt các mặt chữ
thành câu “lũ âm binh giạt hết

kia
một hàng người
hàng xe
hàng kiệu..”

lập tức
tôi trôi (hết sức chậm
ngang mặt màn hình laptop!) đến
ngay cổng vào
trung tâm- thì dừng

không làm sao ngăn được
(more…)

Vương Ngọc Minh

Tỉ như từ rày sống (một) đời sống tốt.

thừa lúc nhìn đồng hồ
chiếc bóng sau lưng lẩn liền vào ruột đồng hồ
tôi thấy rõ ràng một con dơi (màu xám)
từ cây kim giờ
bay vút lên
mồm lí nhí “mình hết thời chưa nhỉ!”

yah
cứ cho rằng mơ
mới thử nhấc chân cùng lúc lại lầm bầm “ngay đây.. giả..
hết còn trên đời
đã dưới địa ngục
..
điều quan trọng.. chớ dại.. chết bây giờ
có lẽ..”
(more…)

Vương Ngọc Minh

Nghĩ về sự hỗn mang và thơ Việt hải ngoại 40 năm ra mắt

Lui về
trên đường lớn
bám
hai bên não bộ sự hỗn mang chữ/ nghĩa- ối
tôi phải nói nó đẫm tính khốc liệt từ hỉ nộ ái ố
ruồi bu

tại sao? điều có nghĩa đặt để
vào thơ
luôn luôn trở nên chả nghĩa lí
(more…)

Vương Ngọc Minh

Thơ. Như mọi ngày.

Một ngày tôi ngồi
không xác định được
bao lâu- cạnh bên
gã khăng khăng “chúa vẫn còn sống..”

trong khi còn trố mắt
gã chìa business cards cho tay
chỉ vào- nhấn mạnh- không tin
cứ gọi số này..

ngoái qua
nhìn lên tấm card một
hàng chữ và số
in đậm – 1 (800) FIND theTRUTH
(more…)

Vương Ngọc Minh


vô kể, 8/ 2017.
Vương Ngọc Minh
sáp dầu (mix media) trên bố.
cỡ: 30x 42in.

Thấy vô kể.

tặng thường quán, nguyễn đức tùng.

sống còn được bao năm qua
chẳng gì do đội rỗ hoa ngày ngày
còn thì chả dám nói tài
vào ba ra bảy miệng nhai tay làm
lắm lúc cũng bị càm ràm

chữ dưới mây ngó màu lam
cầm lên lau thành vết chàm trên da
chạy đông sang tây vậy mà
nào ngờ đầu ghềnh thật xa bụi bờ
lắm lúc chả biết đâu. thơ
(more…)

Vương Ngọc Minh

Hứng. đứng tựa cửa làm ba đoạn thơ sáu / tám

thử giở trang kinh lăng già
ngó tâm tưởng thấy ta bà bủa. vây
đọc ra ở dòng tóc mây
bàn chân tôi bụi lấp đầy trước sau

“cô liêu” chả khác sắc. màu
mỗi khoảnh khắc thay đổi nào cái. con
về mới biết những mất- còn
tình già ới những tình non. cũng là

sâm thương. rồi thì cũng ma
tôi còn trên đời do quà từ sương
dẫu thoảng chút đỉnh cũng hương
cái còn lại cái bóng mường tượng thôi.
..
(more…)