Lời, đêm (tàn trung thu.) | 7: 45’

Posted: 24/10/2017 in Thơ, Vương Ngọc Minh

Vương Ngọc Minh

Lời, đêm (tàn trung thu.)

chị Hằng
giờ đây đã gần hết năm
(ban ngày) ngủ cứ cách 5 phút
tôi giật mình

ban đêm (em biết không? nhắm mắt
là chiêm bao
các giấc chiêm bao cách khoảng nhau 2, 3 phút
gặp hết lão ông này đến bà lão khác
tuyền xa lạ!)

điều
khiến tôi khá bực bội- hễ
dợm chồm ngồi dậy liền bị chuột rút
khốn khó
ngó hai bắp chân xoắn lại / co cụm
nhăn nhúm

khuôn mặt quắp vào hẳn
méo mó
nằm vật xuống
cổ trẹo/ tuy nhiên
đầu luôn luôn xoay hướng góc giường (phía tay trái
mọc sừng
những chiếc sừng biết độc thoại!)

trên trần gian
hiện tại có tia sáng (nhỏ nhoi)
từ ngọn đèn ngoài lề đường tỏa
lọt qua kẽ hở tấm tình tôi
rọi thốc lên một hốc mũi/ chỉ chực bốc cháy
có cảm giác
người đang nóng (phừng dục vọng!)

tôi biết rằng
từ giờ tới đầu tháng giêng (về
sau nữa!) ban ngày ngủ cứ cách 5 phút sẽ giật mình

ban đêm
nhắm mắt còn khứng rất nhiều giấc chiêm bao
cách khoảng nhau 2, 3 phút
gặp hết người đàn ông này đến người đàn bà khác
tuyền xa lạ (!)

như thế
tôi hiểu ra thêm con người mình
vốn đa đoan
(hạng nhất!)
chưa tháng lụn năm tàn đã vội lo già
rồi sầu
khổ..
..

 

7: 45’

tặng phạm việt cường.

nói về mặt lí thuyết
chả có chuyện gì xảy ra/ vấn đề
giọng nói bây giờ hết còn của tôi nữa
rồi
nhất là đứng trước gương
không chắc đấy có phải tôi

trong đấy
suốt buổi tối Hường ngủ vùi
và chốc chốc tôi chỉ nhảy dựng dậy
hò hét

– tuyệt
hết còn cảm hứng phiêu lưu vào
tiếng gãi sột soạt từ bài thơ của e. e. cummings

với một bụm tiếng anh chưa chuyển ngữ
ngậm trong miệng
giờ thì không chắc tương lai bọn (trẻ) trâu xáng lạng
tôi phải biết rõ mình đang đi đến đâu
chứ không khó sống đặng dẫu trong vòng
nửa ngày

Hường cũng đã thức giấc- dụi mắt
dường còn ngái ngủ

tôi vào buồng tắm
thả mình xuống bồn nước ngâm mình
mơ màng
mài thời gian dưới răng sao
thực nhọn
thấy ra sông rộng mênh mông
còn mình giống gã thương lái sau một chuyến buôn trúng đậm
trở về

bầy con gái mỏng như tóc
như kim/ trên bến
đợi

nom
chúng chỉ cốt lăn vào máu mình

chừng mở mắt thấy Hường
chăm chú nhìn
giống phép lạ hỏi “mộng gì đấy?” tôi đáp “sông rộng!”
Hường ngún ngoáy
không quên nói “anh phải tự ý thức
điều chỉnh lại mình

người như anh quyết định
chỉ tuyền linh tinh
tồn tại nổi
trước sau cũng khô cằn
cạn kiệt!”

tôi nghĩ phải có biến cố kinh thiên
động địa
xảy ra- may
mới có thể tìm được tiếng thơ riêng cho chính mình
tôi đi từ chung cư ra downtown
complain
hết thảy mọi người
làm như thể họ chịu trách nhiệm việc chiếc lưỡi tôi
bị gãy

cho đến gã bác sĩ chuyên về tâm lí
tâm thần
hỏi tôi bằng chức năng nghề nghiệp- are you “nhà thơ !”
khi đấy tôi thực sự muốn mượn một cây bút
tờ giấy
chỉ để viết ra các vấn đề về tâm lí!
..

Vương Ngọc Minh
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.