Chiều cao thượng! | Tin xuân | Vô đề | Ả nói “có những chuyện của em ông đừng biết thì hơn!”

Posted: 08/02/2018 in Thơ, Vương Ngọc Minh

Vương Ngọc Minh

Chiều cao thượng!

mỗi người một lỗ
sắp xếp xong đâu đấy
hai mươi bốn chữ cái
trong miệng
niềm tự hào ngọt lịm

anh ra chỗ
có thể ngồi
tự tra vấn- rằng- tại sao những người
theo việt cộng
theo những người đang nắm quyền hiện thời
vào năm 1968 (năm mậu thân)
tại huế
họ ngang nhiên giết nhiều người vô tội
ném vào một lỗ/ lấp lại?

bằng tâm thái khác
phải nói hoàn toàn thay đổi
cực mới (lạ!) và
thực chi tiết/ bây giờ
mỗi khi giở đọc mục chính trị
trên tờ new Yorker

với nhãn quang kẻ biết sắp
xếp
đâu đấy
hai mươi bốn chữ cái trong miệng

anh kiểm
tra
mọi câu văn/ cẩn trọng

dự là anh sẽ trồng cà chua
ngoài ban công
thừa thãi thời gian mở bách khoa
từ điển
xem phong tục (mẫu hệ!) loài thiêu thân
có ý nghĩ gì (!) tích cực
tác động lên các ngọn đèn
hoa kì

thực tình
chẳng còn phóng túng được
bao lâu nữa
ngay đến dũng khí cũng sắp cạn
kiệt

sự lẩm cẩm nơi anh
xem ra bắt đầu lộ

yah
còn nghi ngờ chi nữa (!) anh
đang ngồi lặng yên
chiêm ngưỡng khuôn mặt
vuốt nhẹ chiếc cằm
vuông vức

cặp chân mày luôn nheo lại (theo kiểu
dáng
bi thiết
thuần túy tinh thần!) gù lưng
anh tỏ vẻ ưu thời mẫn thế- tợn!
..

 

Tin xuân.

Đứng giữa tiền thân mình
trưa nay
phát cảm thấy nhẹ người

cứ đứng cười
cười
trong tư thế đó
đột nhiên muốn yêu
một đối tượng nào đấy
yêu thực say đắm


phải nói không làm sao ngăn nổi
điều muốn ấy
mới nhìn lại bộ đồ trên người
nhìn kĩ
tôi thấy mình quả kẻ sa cơ
lỡ vận

thân sơ thất sở
(cù bơ cù bất!) hết sức bức xúc
tôi chỉ còn biết không ngừng thống hối!
..

 

Vô đề

đi ngang nhìn thấy em cười
hỏi sao? em bảo muốn lười thế thôi
vậy mà cũng toát mồ hôi
..

Tôi bị kẹt dưới buổi sáng
chỗ tiếp giáp chạng vạng
bọng đái xoay
chỉa ngang

giữa bối cảnh lưỡng nan
ngay đây
bắt nhớ mình từng ngắt đầu mười ngàn con gián
trên đường lìa quê

do
phải tránh các vũng máu đào
lầm lạc

cảm giác tiêu cực
hiện mỗi lúc
mỗi lan rộng
(trùng tu!) tôi gồng mình

phải mất một lúc
nhanh hơn bình thường (!) nhưng
nom
vẻ mặt
thấy hoang mang quá

chả nói nửa chữ
tôi thả lỏng người
rúc xuống mặt đất sẫm màu bùn đen
thọc sâu dương vật vô ánh mắt thất thần
“sao lại thất vọng chính phủ như này!”

nhủ thế
tôi quay mặt qua
nhìn lên bầu trời (biết trước
ở lì
moi tim
liệng
phụng dưỡng chế độ!)
..

 

Ả nói “có những chuyện của em ông đừng biết thì hơn!”

à! từ chung cư trên
đường đi bất kì đâu (!)
tôi đều để mắt tìm
kiếm những thứ mà một

người bị mắc chứng lơ
đễnh kinh niên cần kíp
nắm lấy tỉ như: một
chiếc hoa loa kèn chẳng

hạn (cái bản lai diện
mục!) thực ra chẳng có
chi nghiêm trọng khỏi tưởng
tượng (suy nghĩ!) người ta

cũng thấy (biết!) một chiếc
hoa loa kèn chỉ có
thể cầm lấy ngoài ra
nó chả nói lên điều

gì nhất là đối với
người bị mắc chứng lơ
đễnh kinh niên ấy thế
tôi cứ luôn tự hỏi

“tất cả mọi thứ trên
đời rồi sẽ rác rưởi
tỉ như: cuộc thảm sát
mậu thân 196

8 đối với tôi đã
thành rác rưởi từ khi
nào!” nửa ổ bánh mì
chỉ nửa ổ bánh mì

nửa sự thật chả nói
lên bất kì gì lại
còn những bưng bít che
đậy (tẩy não!) trên đường

từ chung cư đi bất
cứ đâu (!) tôi đều đưa
mắt kiếm tìm những thứ
cần kíp tỉ như: b ản

lai diện mục và chiếc
hoa loa kèn à! một
chi ếc hoa loa kèn có
thể thổi ra đám đám

mây (mù tại sao không!)
cho dẫu may bay có
năm bảy đường nhăng nhỡ
còn bản lai diện mục

tôi biết phải miêu tả
như nào mới đủ đầy
cho một người bị mắc
chứng lơ đễnh kinh niên

thấu hiểu hòng cầm (nắm!)
..

Vương Ngọc Minh
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.