Bài tuần thứ ba của tháng sáu

Posted: 08/06/2018 in Thơ, Vương Ngọc Minh

Vương Ngọc Minh

nghĩ việt nam
rồi
không phải lo giải quyết mọi rắc rối
đời sống/ chánh trị
trung cộng sẽ lo (liệu) tất
phải nhờ cô ta giúp
điệu một bên tay
ông mới có thể gượng dậy nổi

nom hệt hiệp sĩ già
bởi cuối cùng ông đứng thẳng hoàn toàn

trong cái đột ngột như thế
lẫm liệt- cô ta mỉm cười biết ơn

thời (thế) khiến ông
nhìn
lúc nào cũng ấn tượng/ luôn luôn
người cất lời trước tiên
nên dễ bị ôm đầu máu (bị đẩy ra rìa!)

ông làm thơ
nhưng không hề đi chợ
trong khi chúng ta kể cả kẻ qua đường

thảy đều đi chợ

gây cấn nhất
mỗi khi ông kiểm tra xem
– mình hiện nhớ gì (thực ra
ông đang nhớ mỗi cái dự luật đặc khu kinh tế
thị phồn
sẽ được thông qua nay mai
nó như “tattoo” trong óc!)

giờ thì ông đã xuống ngựa
với chút hơi hướm thơ tình
(yên) cương cô ta giữ
còn nói “giả
– chuyện gì xảy ra
xin ông hãy ráng bảo vệ mợ
nhất là các người hiền!”

à há- ông nghĩ
chùi súng làm sao
bảo đảm tay mình không bị mỏi
nước nhà hiện mất an ninh quá
vai trò của ông (người làm thơ!) đâu
cho phép ông đứng ủ ê
cướp cò

một lần nữa
ông duy trì sao đúng khoảng cách
giữa người chồng
người vợ (chúa
tớ!)
hơn nữa cô ta ưa nói “xin lỗi
em đã quên khuấy lí do mình có mặt ở đây
đời này
ông bỏ quá cho!” chốc chốc cô ta lại làm xiếc
moi từ khăn mùi xoa ra chim bồ câu
khỉ gió- dọa

chết cười mọi chuyện đời tôi rồi đây
tự cô ta quyết
hay tôi quyết
đéo biết!
..

Vương Ngọc Minh
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.