Trương Đình Phượng
Có thể em về tôi đã đi
Em này
có thể ngày mai em về
cũng là khi tôi đã đi xa
chỉ còn đó linh hồn phố cũ
và con gió nằm rên trên xác cỏ
đã từ rất lâu
một mình vâng chỉ một mình tôi
kiên trì đo chiều sâu từng giọt lệ
đêm nối tiếp đêm
len tàn tro nguội lạnh
khêu dậy trong tôi cô độc tận cùng
quá nhiều lần tôi tự hỏi
có gì buồn hơn ánh mắt mùa đông ?
có gì tàn phai hơn mái tóc những ngả đường lỡ hẹn ?
có gì gây tổn thương hơn lời kẻ mình yêu mến?
có gì mặn hơn năm tháng đợi chờ?
ngày mai có thể em sẽ về
cũng là khi tôi đã đi xa
và phố có lẽ sẽ gầy thêm một chút
nhưng chắc chẳng nghĩa lý gì
bởi em về đâu phải để tìm tôi
Đêm lặng
Đêm giăng lưới
ly cà phê và tôi
âm thầm nhìn nhau chẳng nói
vị đắng đếm nỗi buồn bờ môi
chừng như gió mải chơi ngoài vạn lý
lá chìm sâu vào giấc ngủ trái mùa
sương len lén ghé khung đời ảo vị
thủ thỉ cùng tôi khôn dại mất còn…
đêm chùn vó
ly cà phê và tôi
hoà vào nhau dan díu nỗi niềm
làn khói thuốc đốt mòn trang dĩ vãng
một vì sao tạ thế cuối chân trời ..
Phố đêm
hoang hoác góc phố đêm
những ánh đèn ốm
mỏi mệt phả màu
điếu thuốc tàn
khói buồn còn vảng vất
lưỡi gió liếm dần nỗi niềm chân thật
trả lại cho ta ký dấu giả vờ…
tự nắm tay mình
khát mùi hương meo mốc
gom bước độc hành
nhớ vị bàn tay…
tình yêu hoang vu tự độ xa vời
em thành bài thơ nhàu úa
đem nay ta lục tìm trong ngăn lòng cũ kỹ
chợt thấy hồn xưa tê tái trở mình
hoang hoác góc phố đêm
trơ xác lá vàng
những ánh đèn say ngủ
gió phũ phàng lật tung chăn phố
ta dìu ta về gác nhỏ
mồ côi….
Trương Đình Phượng
Nguồn: Tác giả gửi



















