Thơ Quỳnh. 6

Posted: 09/09/2015 in Hoàng Xuân Sơn, Thơ

Hoàng Xuân Sơn

bia_tho_quynh-hoang_xuan_son

mười năm, thơ
kỷ niệm 10 năm thế vì an sinh

mười năm tưởng làm thơ khẩu khí
thở ra toàn những chuyện trời ơi
bôi mặt. phường tuồng hay khất sĩ
cung oán xưa khúc ngâm rã rời

mày râu nam tử sao bàng nhược?
sậy yếu lau mềm có thế thôi!
già trơ một chỏm đầu mốc thếch
tóc bạc kể hoài mây vẫn trôi

đất vẫn bằng lòng cho ở mướn
tháo khoán chân dung một khoảnh trời
mười năm buôn mộng cành sương trắng
nửa giấc yêu hồ trăng bán khai

vẫn căm rét quá. môi. cầm cập
cắn đậm vào trong huyết nhục cuồng
mười năm máu rỏ đường tơ tóc
lòng bỗng nghi ngờ dạ mến thương

giận buồn cũng thể cây khô héo
trầm hương còn đấy người khuất đây
lật trang sách cũ hồn bưng bít
lời hát xưa hoài: chân nước mây

lui tới mười năm. chừ. ngõ cụt
quanh quẩn bộ hành không lối ra
trộn lẫn hoan châu vào lụy đắng
mà chắc chi. chuyện nước non nhà

thơ đau nào phải người mông muội
ngôn cú bày ra một cuộc sầu
khí hào dễ có bùng lên. chốc
khuấy bọt bèo tan sóng rượu trào

lúc mở lòng ra hứng một mình
bên trời thu tịnh nở huyền kinh
là lúc chín cả mầu oan trái
mười năm. thơ ở lẫn cùng tình

 
như thế
kính tặng anh chị Võ Phiến Viễn Phố

khi cười miệng nở như hoa
mắt sáng như sao trên trời
tay vỗ về âu yếm đời
trái tim dịu dàng thổn thức
khi khóc mùi mẫn hân hoan
từ cực lạc vô biên
khóc khổ đau chín muồi
khóc nồng nàn cảm xúc
nước mắt nóng. mềm
hạt hạt viên thành
kim cương bất hoại
khi đứng. ngồi. khi đi
an lòng
nhẹ thể
như mây lướt qua
sương móc đầm đìa
mặt đất
cúi sát thân tâm
ngồi
điđứng
thật tự nhiên
ngồi bình yên
như thế

người có biết

đêm. chớm dậy
trên hàng cây tuyết lú
sao ngàn xưa
hé mở một góc đường
lòng không quyết ra ngoài khi tịnh thất
cửa chặt.bền
vây khép một nguồn cơn
người có biết phương nao về gửi lại
dấu mơ phai
trên từng nụ cúc tàn
chân đã nhớ một lần

đi khắp
mãi
hồn du miên tràn. buốt lạnh
hương vàng
người quên nhớ một điều gì đã mất
một điều chi gần gũi
tựa môi cười
tựa như nắng
đã không còn trong mắt
tựa như mưa
quằn quại. mấy đất trời

Hoàng Xuân Sơn
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.