Nguyễn Minh Phúc
Niềm riêng Thị Lộ
Ức Trai chàng hỡi Ức Trai
Cho em đền nghĩa trúc mai với chàng
Cái duyên hàng chiếu lỡ làng
Giá như đừng gặp bữa sang Tây hồ
Giá đừng có buổi hầu vua
Giá đừng đêm mộng đừng trưa hững hờ
Ức Trai chàng có đâu ngờ
Một lần dang dở mù mờ em mang
Chém cha cái số hồng nhan
Nửa đau duyên kiếp nửa quàng oan khiên
Nợ nần gì Lệ Chi Viên
Hồn em mang xuống cửu tuyền chưa tan
Máu rơi thấm ướt vai chàng
Trăm quân nghìn tướng hàng hàng lệ rơi
Còn em với án phạt trời
Máu tuôn chảy mãi giữa đời giai nhân
Mốt mai trong cõi phù trần
Nhớ nhau xin gọi một lần : Ức Trai…
Sao lại mùa thu
Vẫn biết trước sau gì cũng vậy
Cuối cùng rồi em cũng bỏ tôi đi
Nhưng sao lại là mùa thu buổi ấy
Lá vàng rơi gió lạnh buốt xuân thì
Ngàn nỗi nhớ tạt vào hồn giông bão
Mùa thu ơi người đang ở phương nào
Thao thiết gọi mấy chân trời mộng ảo
Thế mà đành nỗi nhớ cứ chênh chao
Em thì xa mà hoa cúc vào mùa
Hoa vàng quá, vàng một trời xa ngái
Sao mà nhớ màu nắng chiều héo úa
Ngẩn ngơ sầu hiu hắt buổi tàn phai
Mùa thu đầy hay gió nặng bàn tay
Mà tình yêu mỏng manh buồn hơn lá
Thôi ngồi lại giữa một mùa thu vậy
Mà nghe hồn vọng lại chút hương xa…
Nguyễn Minh Phúc
Nguồn: Tác giả gửi



















