Archive for the ‘Nguyễn Minh Phúc’ Category

Nguyễn Minh Phúc


Hoàng Hôn
Văn Đen

Rồi khi mắt khép

đành thôi giọt nắng cuối trời
loanh quanh chi nữa hỡi đời phù du
xa rồi giấc mộng thiên thu
là khi mắt khép sương mù giăng mây

sao mà yêu quá đời nầy
những đêm tuyệt vọng những ngày tàn phai
vậy mà còn những sớm mai
em mang niềm nhớ chia hai nỗi buồn
(more…)

Nguyễn Minh Phúc

Trăng của lầu xưa

vầng trăng ấy rụng xuống đời hư ảo
trôi phù du đêm gối mộng hiên lầu
nghe hiu hắt tạt nẻo về cuối gió
buồi xa người đau một mảnh trăng rơi

mê mải đắm cung sầu soi ánh nguyệt
trăng nhà ai đau mãi một góc trời
tôi nghe lạnh một vầng trăng tiền kiếp
rơi xuống đời từng mảnh vỡ chơi vơi
(more…)

Nguyễn Minh Phúc

Một trời Huế cũ

ai ngồi với Huế chiều nay
mà tôi như lạc cơn say giữa đời
nhớ sao môi mắt em cười
từ trong hơi thở gọi mời tương tư

như em Huế rất hiền từ
hay chiều Thượng Tứ ảo hư sương mờ
khi buồn Huế mộng Huế mơ
trăng soi Vỹ Dạ say đò Hương Giang
(more…)

Nguyễn Minh Phúc

Nẻo về nguyệt tận

những tàn khuya thức dậy
nghe sóng trào biển khơi
xô đời mình hoang hoải
trong vũng tối nhạt nhòa

là sóng đời hoạn nạn
cô đơn tràn bể dâu
là nỗi buồn vỡ rạn
mưa trên đỉnh ngọn sầu
(more…)

Nguyễn Minh Phúc

Theo tình dong ruổi…

nhỡ mai dù có xa đời
tôi còn giữ lại môi người thanh tân
hơi em còn ấm chỗ nằm
thì tôi còn mộng trăm năm nồng nàn

những chiều những sớm thênh thang
tim người độ lượng bay ngàn ước mơ
dù giây phút ấy tình cờ
tôi như con sóng thương bờ ngàn năm
(more…)

Nguyễn Minh Phúc

Những đêm về sáng

tôi gọi thầm tên tôi
trong những đêm về sáng
nghe có gì vỡ rạn
trôi theo bóng đêm dài

thấy đời tôi mệt nhoài
theo từng hơi thở gấp
những mảng chiều xuống thấp
soi bóng mình bể dâu
(more…)

Nguyễn Minh Phúc

Mùa hoa giấy

hỡi người năm cũ về chưa
mùa hoa giấy rụng năm xưa đã tàn
còn đây lại những úa vàng
mây che đầu núi mưa tàn cuối sông

xưa em thả tóc bềnh bồng
chùm hoa giấy đỏ bến sông rực chiều
có người ngồi vớt đìu hiu
màu hoa chạm gió trông theo ngập ngừng
(more…)

Nguyễn Minh Phúc


Thiếu phụ quàng khăn xanh
Lê Phổ

Môi thiếu phụ

rồi cũng hết một mùa thu tàn tạ
chiếc lá vàng rơi xuống giữa đồi hoa
như em đã trở thành người xa lạ
trong tim tôi từ buổi ấy mưa nhòa

chút nắng gió của đời tôi lận đận
có mùi hương làn tóc thuở em về
sẽ rất nhớ chiều cuối mùa vương vấn
tiếng chân người đánh thức những cơn mê
(more…)

Nguyễn Minh Phúc
Viết tưởng niệm thi sĩ Hoài Khanh mất ngày 23/3/2016


Hoài Khanh và Tâm Nhiên

Tôi nhớ đó là vào những ngày hè cùa 10 năm trước. Bạn tôi, nhà thơ Tâm Nhiên từ Biên Hòa Đồng Nai mời anh Hoài Khanh về Rạch Giá chơi và thế là vài anh em văn nghệ có dịp hội ngộ tại nhà tôi. Rượu bày ra và thế là say túy lúy. Nhà thơ Linh Phương (tác giả Kỷ vật cho em), nhà thơ Tâm nhiên (du sỹ ca), nhà thơ Đỗ Ký (Đồng Tháp)… cùng chúc mừng chuyến hành phương tây của anh Hoài Khanh.

Lần đầu được diện kiến với bậc đàn anh văn nghệ nầy (Hoài Khanh là bạn thân của thi sĩ Bùi Giáng và nhà thơ Phạm Công Thiện… lúc anh còn phụ trách nhà xuất bản Lá Bối – Sài Gòn) và cũng là bạn thân của nhà thơ Tuệ Sĩ, Lê Mạnh Thát… Chuyến về Rạch Giá, anh dự tính ra đảo Lại Sơn, nơi Tâm Nhiên đang dạy học, rong chơi vài ngày. Sức khỏe anh lúc nầy vẫn còn tốt, đôi mắt tinh anh, gương mặt tràn đầy niềm vui chứ không như thi sĩ Phạm Công Thiện diễn tả nét mặt của Thi sĩ Hoài Khanh đầy u ám và gần như là tuyệt vọng mà tôi đọc trong tập hồi ký PCT khi hai chàng gặp nhau ở Đà Lạt vào mùa xuân 1966.
(more…)

Nguyễn Minh Phúc

Còn lại mình tôi

quán khuya mấy ngọn đèn chao
nghe tàn phai dựng đời nhau chạnh buồn
nửa đời ngốc dại mê cuồng
nửa đời kia đợi hồi chuông cuối cùng

dốc tình là những mê cung
tôi về đứng ngóng mông lung phận mình
chơi vơi sông suối thác ghềnh
nghìn thu con sóng lênh đênh lạc loài
(more…)

Nguyễn Minh Phúc

Buồn đậu vai người

ta về thả bóng ngoài sông vắng
ngửa mặt mà ca khúc biệt hành
giọt lệ rơi trong chiều thinh lặng
câm lặng giữa hồn như đá xanh*

thương em tóc xỏa bên đời ấy
buồn đậu vai người đau giấc khuya
cố xứ mấy phương trời thức dậy
đâu biết lòng ta đã đoạn lìa
(more…)

Nguyễn Minh Phúc

Huế mưa

mưa dầm chi rứa Huế tôi
mà chiều nay có một người nhớ ai
mưa qua Thành nội mưa dài
chiều ngang Thiên Mụ mưa hoài không ngơi

giận hờn chi rứa Huế ơi
tôi về ngắm giọt mưa rơi buốt hồn
nhớ người và khói hoàng hôn
sóng sông Hương vỗ tiếng lòng không nguôi
(more…)

Nguyễn Minh Phúc

Mùa xuân cao Lãnh

phà nào cao bằng phà Cao Lãnh
gái nào bảnh bằng gái Nha Mân…

(bài hò Cao Lãnh)

mời em một chén rượu đầy
trời Cao Lãnh đắm xuân say la đà
nghe từ sông nước phù sa
lục bình chợt tím mùa hoa ngọt ngào
(more…)

Nguyễn Minh Phúc

Mùa xuân quê hương

cớ gì giọt nắng chiều trôi
cứ xao xuyến cứ bồi hồi trong tôi
cớ chi cơn gió ngang trời
mãi xuôi tôi nhớ một thời xa quê

nghe mùa xuận đã theo về
bâng khuâng mùi cỏ ven đê nồng nàn
cải ngồng sắc thắm lênh lang
cành mai khoe đẫm sắc vàng cuối thôn
(more…)

Nguyễn Minh Phúc

Về Quảng Ngãi chiều cuối năm

gửi Lâm Anh, Trầm Thụy Du, Huyền Huyễn Thạch...

cuối năm ta về quê ăn tết
ngẩng mặt nhìn mây tạt nẻo về
Quảng Ngãi buồn thiu chiều sắp hết
hiu hắt cơn sầu nghe tái tê

bến xe ngựa đã dời đâu mất
còn lại hoàng hôn xám mặt đường
còn lại một trời xưa lưu lạc
ta ngồi ôm nỗi nhớ mù sương
(more…)

Nguyễn Minh Phúc

Thưa mẹ mùa xuân

long lanh vạt nắng trong ngần
là đây thưa mẹ mùa xuân gần kề
vàng màu lúa ngợp chân đê
cải ngồng trổ nụ đường quê thơm lừng

là đây thưa mẹ mùa xuân
cành mai khoe sắc lâng lâng chiều tà
từng cơn gió sớm la đà
mang yêu thương đến quê nhà mẹ ơi
(more…)

Nguyễn Minh Phúc

Cõi lặng

đêm tàn nâng cốc mời nhau
một tôi với chén rượu đầy cô liêu
nầy đây khúc biệt ly chiều
kia tàn mấy mảnh trời khuya vỡ òa

có gì trong giọt rượu ngà
mà cay chén nhớ mà nhòa ly thương
người đi huốt mấy mù sương
sao còn đọng mãi mùi hương lỡ làng
(more…)

Nguyễn Minh Phúc

Xuân về chín nhánh sông quê

theo em hồng màu nắng mới
gió thênh thang đậu vai người
hương thơm một thời con gái
nồng nàn ấm những bờ môi

chín nhánh sông cùng khoe sắc
mùa xuân lơi lả sông Tiền
nặng lòng phù sa sông Hậu
đợi gió xuân về đưa duyên
(more…)

Nguyễn Minh Phúc

Trên chuyến xe ngựa cuối năm

gửi Trúc Thanh Tâm

vẫn còn chuyến xe ngựa
chờ tôi chiều cuối năm
trên dốc đời ngã khụyu
bên những ngọn roi bầm

ngựa chồn chân rả gối
đau gót mòn đinh long
tôi một đời cơm áo
sau hiên đời lặng câm
(more…)

Nguyễn Minh Phúc


Nhà thơ Lâm Anh (1942-2014)

Trở lại Cát Tiên

viếng Lâm Anh, ngày giỗ thứ 4 thi sĩ: 12.1.2014 – 12.1.2018

Cát Tiên buồn không mà mây xám
góc trời vụn vỡ buổi tôi qua
thuyền ngược (1) đưa bạn rời cõi tạm
nghĩa trang chiều tạt khói sương nhòa

bạn lột cây rừng về dán ngõ
mùi hương xưa năm tháng sợ trầy (2)
có hay tôi đứng nơi đầu gió
rượu dốc cạn bầu sao chẳng say
(more…)

Nguyễn Minh Phúc

Mùa len trâu

tôi về gặp mùa len trâu
nước sông châu thổ đục ngầu phù sa
mây chiều như vịn tay qua
liu riu con nước quê nhà bâng khuâng

vói tay trời thấp đất gần
vàng bông điên điển chiều mênh mông chiều
sông ì ọp gọi thủy triều
đục ngầu con nước lêu bêu sóng trào
(more…)

Nguyễn Minh Phúc

Bài thơ tháng chạp

buồn như gió miên man chiều tháng chạp
buốt đời nhau giây phút lỡ làng yêu
người đã khác và tôi giờ cũng khác
biết tìm đâu khi ngày đã về chiều

thì cũng thể chúng mình là hạt bụi
mải mê bay một sáng chợt qua đời
tôi như gã ngạt tình em gió núi
ngơ ngẩn sầu tuyệt vọng ngóng tình trôi
(more…)

Nguyễn Minh Phúc

Đêm huyền diệu

còn lại đây mùa giáng sinh năm cũ
ngày em đi Chúa cũng bỏ anh rồi
gom nỗi nhớ vào những chiều vô trú
anh một mình ngồi với bóng anh thôi

một mình anh làm sao mà bớt lạnh
làm sao mà nguôi thương nhớ về nhau
hoang hoải quá một chân trời ngắt tạnh
tiếng chuông ngân vọng lại giữa đêm sầu
(more…)

Nguyễn Minh Phúc

Cà Mau chiều cuối năm

chút gió bấc hiu hiu chiều tháng chạp
trôi miên man nỗi nhớ tạt trong hồn
năm tháng cũ đau mảnh đời lưu lạc
sao là chiều sao cứ tím hoàng hôn

đâu cứ phải sông buồn mà sóng vỗ
em đâu chiều mà đã buốt lòng anh
sao phải nhớ một chân trời đổ vỡ
chiều cuối năm mưa tạt mãi không đành
(more…)

Nguyễn Minh Phúc

Ơi em Miệt Thứ

chắc gì em nhớ tôi đâu
chiều bâng khuâng đợi chân cầu Xẻo Rô
đường vào Miệt Thứ quẹo vô
thứ ba, thứ bảy nhấp nhô mịt mù

cầu gì Xẻo Bướm, Xẻo Xu
kinh gì Bảy Gáo, Mù U …lạ lùng
mẹ cha có đụng cột mùng
mới sinh em ở Kinh Cùng, Kinh Năm…
(more…)

Nguyễn Minh Phúc

Mưa trên đá

lặng nhìn mưa tạt phất phơ
rơi vào đá… rơi vào mơ mộng người
Bayon bốn mặt khóc cười
có hay mưa tạt bời bời bể dâu

ô kìa là bóng nghìn sau
của vua chúa, những công hầu thuở nao
ồ kia là những chiến hào
của bao ngấn lệ trộn vào máu xương
(more…)

Nguyễn Minh Phúc


Thiếu nữ và bông quỳ rừng
dinhcuong

Mùa con gái

phải không em Đà Lạt mùa con gái
dã quỳ thơm hun hút bóng hoa vàng
thung lũng vắng thì thào mây khép cửa
ngàn thông chiều rưng rức đợi mùa sang

mùa con gái nên sương còn e thẹn
hững hờ trôi trinh trắng những giọt mềm
tôi ngoảnh lại trong mây mờ xa vắng
bắt gặp chiều trong lũng thấp chênh vênh
(more…)

Nguyễn Minh Phúc

Viết cho Trương Chi

tài hoa chi hỡi Trương Chi
đêm nằm ôm mộng chết vì tương tư
chung chiêng nhan sắc phù hư
bẽ bàng tiếng sáo mộng người trong mơ

đò khuya buông nhịp đợi chờ
trăng lơ lửng đốt bài thơ gọi tình
rượu cay uống cạn một mình
để con sóng mãi chùng chình không trôi
(more…)

Nguyễn Minh Phúc

Lời của Thúy Vân

( … ngồi lên cho chị lạy rồi sẽ thưa– Kiều )

chị ơi đừng lạy nữa mà
tơ duyên đầu ngõ mưa sa dặm đường
khi tình còn đọng tơ vương
tang thương bao nỗi đoạn trường là đây

gió giông tràn kiếp đọa đày
Kiều ơi nhỏ giọt lệ nầy mai sau
đừng quỳ chị vịn vào vai
kẻo đêm hiu quạnh kẻo ngày gió giông
(more…)

Nguyễn Minh Phúc

Gửi chút sương mù

gửi em một chút sương mù
hiên trời Đà Lạt mùa thu gió lùa
lưng đồi khói đổ chiều mưa
ngồi rưng rức nhớ cuối mùa mây trôi

gửi chiều Đà Lạt chơi vơi
mi mo sa thắm dốc đồi hoa rơi
mốt mai đi hết kiếp người
trong tôi còn thắp một trời mộng mơ
(more…)