Archive for the ‘Nguyễn Minh Phúc’ Category

Nguyễn Minh Phúc

Còn chút thanh tân

thế là hết mùa thu qua rất vội
vàng lá rơi úa cả một khung trời
có lẽ nắng nhạt nhòa bên khung cửa
đợi người về thắp nốt một mùa rơi

tôi gom cả nỗi buồn mùa thu cũ
gọi tình tôi trong ảo ảnh xa dần
có vạt gió chìm vào thu quyến rũ
một đời mình sao cầm hết bâng khuâng
(more…)

Nguyễn Minh Phúc


Chiều Đà Lạt
dinhcuong

Chia tay Đà Lạt

mai tôi về nhé Cam Ly
thác nghiêng như khẽ thầm thì chia tay
trời chiều thả khói sương bay
rưng rưng Đà Lạt đầy mây giã từ

nầy đồi vàng của mùa thu
nầy cao dốc nhớ nầy mù sương trôi
ôm thao thiết một chân trời
sao yêu Đà Lạt rã rời trong tim
(more…)

Nguyễn Minh Phúc

Cánh gió phù vân

đã nghe tiếng con chim buồn khản giọng
gọi tình tôi lạc mấy cõi đi về
nghìn ký ức lạc loài treo chiếc bóng
tuyệt vọng tìm ảo vọng giữa cơn mê

tình đã đến đã đi và tôi biết
sẽ thiên thu chìm dưới cõi mơ nào
ôm mộng mị giữa dốc đời cay nghiệt
nghe lạc loài trong những giấc chiêm bao
(more…)

Nguyễn Minh Phúc

Từng sợi mưa buồn

anh rất nhớ một quãng đời đánh mất
kỷ niệm đau từng lát cắt không lành
nghe vụn vỡ từng khoảng trời hư thực
con tim cuồng chùng nỗi nhớ mong manh

em đã đến bên đời anh mệt mỏi
hơ nỗi sầu mưng mủ những tàn khuya
hạnh phúc đó như giấc mơ đến vội
rồi như em tàn lụi buổi chia lìa…
(more…)

Nguyễn Minh Phúc

Tôi sẽ lặng im

rồi tôi cũng sẽ như chiều
lặng im mà ngóng đìu hiu đời mình
cõi về lạc bước chênh vênh
em còn đứng đợi tôi bên dốc đời?

nầy vàng những đóa hoa rơi
gió mang đi giữa bời bời bão giông
nầy em xiêm áo lụa hồng
chìm trong hư ảo đau chồng nỗi đau
(more…)

Nguyễn Minh Phúc

Rót những ly buồn

ly nầy tôi rót cho tôi
nửa đời khô héo nửa đời phôi pha
từ trong tuyệt vọng úa nhòa
tôi về cùng với phồn hoa bọt bèo

ly vơi tôi rót với chiều
cho em cho những tình yêu cuối đường
rã rời mù mịt khói sương
tay che hư ảo tình vương sông hồ
(more…)

Nguyễn Minh Phúc


Thiếu nữ Đà Lạt rừng đổi màu
dinhcuong

Nghe mùa thu nói

cho sinh nhật Đỗ Thu Hồng( Vichy)

tôi gửi mùa thu vào thương nhớ
cho mây xa trao đến một người
em ơi có nghe mùa thu nói
nắng rớt bên trời thơm dấu môi

đâu phải thu sang vàng lá bay
mà tôi ngơ ngẩn khói sương dày
em níu mây trời cho thu tới
buổi theo về tay nắm bàn tay
(more…)

Nguyễn Minh Phúc

Rơm rạ quê nhà

đêm nằm dưới ánh trăng quê
nghe mùi rơm rạ theo về với trăng
sương rơi ướt chỗ tôi nằm
bờ tre gió thổi đêm thăm thẳm dài

có gì đâu những chiều phai
nắng nghiêng bến vắng gió dài lời ru
có gì đâu những mùa thu
sông quê xào xạc mưa mù mịt trôi
(more…)

Nguyễn Minh Phúc


Tranh thiếu nữ vẽ dở dang
Nguyên Khai

Cũng đành sợi tóc vướng chân

em – tôi đâu có nợ nần
duyên treo đầu ngõ phù vân cuối trời
một lần gặp mặt rồi thôi
mắc chi lòng cứ bồi hồi không nguôi

mắc chi mây trắng lưng trời
không cơn gió thổi vẫn bời bời trôi
em về ru mỏng hồn tôi
cớ chi đêm cứ đứng ngồi không yên
(more…)

Nguyễn Minh Phúc

Chào buồn Ban Mê

Trăng đổ đầy trời rồi Ban Mê
Mà sao tôi chẳng thấy em về
Gió tràn qua dốc nghiêng chiều thấp
Nghiêng cả tình tôi buồn tái tê

Nồng nàn khói thả chìm trong mây
Tưởng bóng mùa thu vương mắt cay
Mênh mang ngàn ánh sao Hồ Lắc
Rụng xuống bềnh bồng đầy hai tay
(more…)

Nguyễn Minh Phúc

Chiều xưa em qua đây

bước chân về rất nhẹ
chiều xưa người qua đây
ru hồn tôi khe khẽ
một trời mù sương bay

gió trên đồi vẫn thổi
thao thiết cuối chân ngày
người về phơi tóc rối
hiên một trời nắng phai
(more…)

Nguyễn Minh Phúc
Kính gửi mẹ mấy bài thơ nhớ ngày mẹ mất (9/8/2018)

Ru mẹ chiều nay

À ơi mẹ ngủ đi thôi
Con ru mẹ ngủ bồi hồi ca dao
…Cái cò lộn cổ xuống ao…
Bài ru của mẹ thuở nào nằm nôi

Ơi à mẹ ngủ đi nào
Cơn đau thôi nhé cấu cào mẹ thêm
À ơi… cò đậu cành mềm
Vì con nên ngã xuống triền ao sâu
(more…)

Nguyễn Minh Phúc

Như một vết thương

người thôi như gió qua chiều
tình trôi con nước thủy triều xuống lên
một mình ngồi vớt buồn tênh
tôi buồn hái những chênh vênh đời mình

dấu giầy như những làn đinh
cô liêu vụt ngọn roi tình phôi pha
vết thương nào cắt thịt da
nghe tình mưng mủ xót xa tím bầm
(more…)

Nguyễn Minh Phúc

Gửi chùa

nén nhang xin gửi cho chùa
gửi luôn hơn thiệt được thua tuổi già
gửi chùa lại những phù hoa
bạc vàng nhung lụa gấm hoa ở đời

nầy là danh lợi rụng rơi
kia là hư ảo một trời bể dâu
gửi ngàn ngày vắn đêm thâu
trăm đau chưa dứt vạn sầu chưa nguôi
(more…)

Nguyễn Minh Phúc


Mùa thu
dinhcuong

Mùa thu không về nữa

ngày em đi mang mùa thu đi mất
lá vàng rơi quên màu nắng nghiêng chiều
tôi ngồi với cơn đau tràn cay mắt
đợi thu về trong từng nhánh cô liêu

còn lại đây một mùa hoa cúc úa
con bướm buồn ngơ ngác mộng tương tư
nghe hiu hắt chờ mùa thu khép cửa
bước chân ai mà ngỡ bóng một người
(more…)

Nguyễn Minh Phúc

Như nhánh sông buồn

đời sống đó như một dòng sông chảy
nhánh vui buồn trôi giạt giữa đời nhau
anh bất hạnh chọn mình dòng nước xoáy
nên đành trôi trong ngày tháng mệt nhoài

em chợt đến bên đời anh giông bão
nhánh sông nào trôi nghiệt ngã đời nhau
khi đã biết quanh anh là hư ảo
thì em ơi dòng nước đã qua cầu
(more…)

Nguyễn Minh Phúc

Nỗi lòng Phù Dung

Tiếc cho một dáng khuynh thành
Tình yêu cay đắng lỡ dành cho nhau
Nỗi sầu vọng tới nghìn sau
Gió lay lắt chạm mưa bay ngập trời

Nầy tình nầy mắt nầy môi
Chiều phai giọt nắng xuống đồi tương tư
Đã nghe thao thiết phận người
Bụi phù du cũng nát nhừ hư vô
(more…)

Nguyễn Minh Phúc

Mây trắng trên đồi

Ngàn con chim hạc
Đậu chiều nhân gian
Bóng tôi ngơ ngác
Cuối trời thênh thang

Ai về sông rộng
Thả khói muôn trùng
Sương giăng lồng lộng
Muộn lời cáo chung
(more…)

Nguyễn Minh Phúc

Em ơi mùa thu đó…

Với em yêu T.H

Sáng nay dường như lạnh
Và mùa hạ qua rồi
Cơn mưa chiều vừa tạnh
Đón ngọt ngào thu trôi

Tiếng chim nào rất khẽ
Rơi giữa hồn bâng khuâng
Ngàn nụ hoa vừa hé
Chồi rực vàng cuối sân
(more…)

Nguyễn Minh Phúc

Không giữ được người

thì thôi vậy đành ngồi mà tiếc nhớ
em xa xưa hun hút một phương trời
tôi khờ dại vụng về nên đánh lỡ
đem một đời đuổi chiếc bóng mù khơi

em là khói mà tình tôi giăng lưới
em là sông mà tôi lội ngược dòng
trái tim ấy cũng đôi lần tức tưởi
bởi yêu người nên máu cũng long đong
(more…)

Nguyễn Minh Phúc

Nếu như

nếu em đừng đến bên đời ấy
tôi đâu thương nhớ suốt đêm dài
những sớm mai buồn khi thức dậy
đâu thầm mộng mị đắm mê say

nếu em đến chậm chừng một chút
tôi đâu ngơ ngẩn bước chiều ai
gió có thổi bên hiên vàng hoa cúc
tôi đâu rơi một tiếng thở dài…
(more…)

Nguyễn Minh Phúc


Hoàng Hôn
Văn Đen

Rồi khi mắt khép

đành thôi giọt nắng cuối trời
loanh quanh chi nữa hỡi đời phù du
xa rồi giấc mộng thiên thu
là khi mắt khép sương mù giăng mây

sao mà yêu quá đời nầy
những đêm tuyệt vọng những ngày tàn phai
vậy mà còn những sớm mai
em mang niềm nhớ chia hai nỗi buồn
(more…)

Nguyễn Minh Phúc

Trăng của lầu xưa

vầng trăng ấy rụng xuống đời hư ảo
trôi phù du đêm gối mộng hiên lầu
nghe hiu hắt tạt nẻo về cuối gió
buồi xa người đau một mảnh trăng rơi

mê mải đắm cung sầu soi ánh nguyệt
trăng nhà ai đau mãi một góc trời
tôi nghe lạnh một vầng trăng tiền kiếp
rơi xuống đời từng mảnh vỡ chơi vơi
(more…)

Nguyễn Minh Phúc

Một trời Huế cũ

ai ngồi với Huế chiều nay
mà tôi như lạc cơn say giữa đời
nhớ sao môi mắt em cười
từ trong hơi thở gọi mời tương tư

như em Huế rất hiền từ
hay chiều Thượng Tứ ảo hư sương mờ
khi buồn Huế mộng Huế mơ
trăng soi Vỹ Dạ say đò Hương Giang
(more…)

Nguyễn Minh Phúc

Nẻo về nguyệt tận

những tàn khuya thức dậy
nghe sóng trào biển khơi
xô đời mình hoang hoải
trong vũng tối nhạt nhòa

là sóng đời hoạn nạn
cô đơn tràn bể dâu
là nỗi buồn vỡ rạn
mưa trên đỉnh ngọn sầu
(more…)

Nguyễn Minh Phúc

Theo tình dong ruổi…

nhỡ mai dù có xa đời
tôi còn giữ lại môi người thanh tân
hơi em còn ấm chỗ nằm
thì tôi còn mộng trăm năm nồng nàn

những chiều những sớm thênh thang
tim người độ lượng bay ngàn ước mơ
dù giây phút ấy tình cờ
tôi như con sóng thương bờ ngàn năm
(more…)

Nguyễn Minh Phúc

Những đêm về sáng

tôi gọi thầm tên tôi
trong những đêm về sáng
nghe có gì vỡ rạn
trôi theo bóng đêm dài

thấy đời tôi mệt nhoài
theo từng hơi thở gấp
những mảng chiều xuống thấp
soi bóng mình bể dâu
(more…)

Nguyễn Minh Phúc

Mùa hoa giấy

hỡi người năm cũ về chưa
mùa hoa giấy rụng năm xưa đã tàn
còn đây lại những úa vàng
mây che đầu núi mưa tàn cuối sông

xưa em thả tóc bềnh bồng
chùm hoa giấy đỏ bến sông rực chiều
có người ngồi vớt đìu hiu
màu hoa chạm gió trông theo ngập ngừng
(more…)

Nguyễn Minh Phúc


Thiếu phụ quàng khăn xanh
Lê Phổ

Môi thiếu phụ

rồi cũng hết một mùa thu tàn tạ
chiếc lá vàng rơi xuống giữa đồi hoa
như em đã trở thành người xa lạ
trong tim tôi từ buổi ấy mưa nhòa

chút nắng gió của đời tôi lận đận
có mùi hương làn tóc thuở em về
sẽ rất nhớ chiều cuối mùa vương vấn
tiếng chân người đánh thức những cơn mê
(more…)

Nguyễn Minh Phúc
Viết tưởng niệm thi sĩ Hoài Khanh mất ngày 23/3/2016


Hoài Khanh và Tâm Nhiên

Tôi nhớ đó là vào những ngày hè cùa 10 năm trước. Bạn tôi, nhà thơ Tâm Nhiên từ Biên Hòa Đồng Nai mời anh Hoài Khanh về Rạch Giá chơi và thế là vài anh em văn nghệ có dịp hội ngộ tại nhà tôi. Rượu bày ra và thế là say túy lúy. Nhà thơ Linh Phương (tác giả Kỷ vật cho em), nhà thơ Tâm nhiên (du sỹ ca), nhà thơ Đỗ Ký (Đồng Tháp)… cùng chúc mừng chuyến hành phương tây của anh Hoài Khanh.

Lần đầu được diện kiến với bậc đàn anh văn nghệ nầy (Hoài Khanh là bạn thân của thi sĩ Bùi Giáng và nhà thơ Phạm Công Thiện… lúc anh còn phụ trách nhà xuất bản Lá Bối – Sài Gòn) và cũng là bạn thân của nhà thơ Tuệ Sĩ, Lê Mạnh Thát… Chuyến về Rạch Giá, anh dự tính ra đảo Lại Sơn, nơi Tâm Nhiên đang dạy học, rong chơi vài ngày. Sức khỏe anh lúc nầy vẫn còn tốt, đôi mắt tinh anh, gương mặt tràn đầy niềm vui chứ không như thi sĩ Phạm Công Thiện diễn tả nét mặt của Thi sĩ Hoài Khanh đầy u ám và gần như là tuyệt vọng mà tôi đọc trong tập hồi ký PCT khi hai chàng gặp nhau ở Đà Lạt vào mùa xuân 1966.
(more…)