Archive for the ‘Nguyễn Minh Phúc’ Category

Nguyễn Minh Phúc

Hơi mẹ

con xin giữ tấm áo nầy
của đời mẹ mặc những ngày bên con
hương trong tấm áo hãy còn
làn hơi mẹ thở mỏi mòn vì con

ngày nào mẹ hãy còn son
hương thơm hơi mẹ vẹn tròn cho ba
ơi đêm thiếu nữ ngọc ngà
chắc me hạnh phúc thăng hoa bên chồng
(more…)

Nguyễn Minh Phúc

Người về như nắng

người về như nắng giêng hai
tôi cầm những giọt dần phai trong chiều
sợ người quên một lời yêu
sợ ngày mưa gió hắt hiu sương tràn

chập chùng con phố thênh thang
như tình tôi ánh đèn vàng xước mưa
bên trời sóng vỗ âm thưa
biết người còn nhớ ngày xưa không người
(more…)

Nguyễn Minh Phúc

Mắc cạn

thôi rồi anh mắc cạn em
từ đôi mắt ấy từ con tim nầy
từ bờ ngực nhỏ mê say
từ bàn tay nhỏ loay hoay anh cầm

cũng đành mắc cạn trăm năm
bờ mi thoáng ánh nguyệt rằm tương tư
giấu chi trong mắt nụ cười
để anh mắc cạn hỡi người anh yêu…
(more…)

Nguyễn Minh Phúc

Còn nhớ không người

những ngày xưa ấy bên tôi
người ơi còn nhớ hay rồi phôi phai
còn tôi lại những sớm mai
nắng vương nỗi nhớ mưa dài niềm thương

còn tôi lại những con đường
phố khuya đèn thắp mù sương tóc người
ngọt ngào đọng dấu hôn môi
cây che lá đổ mấy trời vàng xưa
(more…)

Nguyễn Minh Phúc

Em và mùa thu cũ

có mùa thu thức giấc
về ngang hiên nhà người
em ngập ngừng chải tóc
làm thu vàng ngừng trôi

bầy chim cao tiếng hát
thao thiết đậu tay người
hoa cúc vàng thổn thức
e ấp chiều tinh khôi
(more…)

Nguyễn Minh Phúc


Trong bóng mùa thu
dinhcuong

Mùa thu vàng phương khác

tôi đánh thức mùa thu về lần nữa
chỉ lá rơi và nắng đổ nghiêng chiều
em xa quá một phương nào mê mải
mùa thu vàng chạm nỗi nhớ cô liêu

nắng đã úa một phương trời xa cũ
buổi người đi bỏ lại giấc mơ buồn
thôi đành vậy tàn mùa hoa héo nụ
còn lại chiều từng vạt gió bâng khuâng
(more…)

Nguyễn Minh Phúc

Mùa thu ngoài cửa sổ

có một mùa thu về qua ngõ
khẽ khàng mưa ấm góc hiên sân
mây đậu bên trời chờ hội ngộ
và gió ngập ngừng vương gót chân

hình như tôi thấy em trong gió
áo bay lộng lẫy giữa hiên chiều
mưa nữa… khẽ về cùng lá cỏ
thả ngàn sương khói chạm cô liêu
(more…)

Nguyễn Minh Phúc

Lá bùa em dán…

lá bùa em dán ở đâu
mà tôi cứ phải bạc đầu yêu em
bùa yêu bùa lụy bùa tình
ngải thương ngải nhớ để mình tôi mang

trắng đêm thao thức mơ màng
đốt trăm điếu thuốc lại càng nhớ thêm
trăng rơi rớt giọt bên thềm
bóng trăng mà ngỡ… bóng em lần về
(more…)

Nguyễn Minh Phúc

Tôi ru em ngủ

tôi ru em ngủ nầy em
ngoài kia nắng đổ hiên thềm xôn xao
ru em đầy giấc mộng nào
sáng phơi áo lụa chiều trao hương tình

ru nầy làn mắt môi xinh
thắp trăm niềm nhớ đợi tình lên ngôi
ru cho những biếng lười tôi
chênh chao mưa nắng ngập trời tương tư
(more…)

Nguyễn Minh Phúc


Mùa Thu
dinhcuong

Như nhớ một mùa thu

có phải mùa thu vừa qua ngõ
hay tôi chạnh nhớ đến một người
hoa cúc vàng mơ từ dạo nọ
em về ngày tháng hóa tinh khôi..

nắng rớt trên vai nghìn hạnh phúc
bâng khuâng chiếc lá rụng hiên nhà
khe khẽ thoảng nồng nàn hương cúc
đợi em về thao thức một mùa hoa…
(more…)

Nguyễn Minh Phúc

Như sợi tóc người

tóc người mây lệch đường ngôi
sợi nào rơi giữa hồn tôi những chiều
sợi nào nhớ… sợi nào yêu
sợi nào đêm với cô liêu… tôi buồn

bến tình là những mù sương
là con sóng vỗ thơm hương tóc người
nâng niu sợi tóc bùi ngùi
nhớ quên đầy một kiếp người phôi phai
(more…)

Nguyễn Minh Phúc


3 cây nhang
Đinh Trường Chinh

Viết trong ngày giỗ đầu của mẹ

ngày tôi về tới đầu làng
mẹ đâu còn nữa… nắng vàng chiều quê
mùi rơm rạ chợt theo về
bâng khuâng mùi đất …tái tê mùi bùn

quê nhà sương chập chùng buông
bờ lau nhuộm trắng nỗi buồn giăng tơ
dáng me trong ánh chiều mờ
bạc phơ mái tóc chơ vơ cuối vườn
(more…)

Nguyễn Minh Phúc

Một năm rồi mẹ đi xa
Mây bay trắng nẻo giang hà ngóng trông
Đành rằng nước chảy về sông
Mà con sóng mẹ hãy còn quanh đây

Mẹ nằm với cỏ với cây
Lạnh chiều trở gió… bàn tay mẹ gầy
Thầm thì trong gió trong mây
Một mình mẹ… một trời đầy nỗi riêng
(more…)

Nguyễn Minh Phúc


Mùa thu
dinhcuong

Mùa hoa đỏ

em thả tóc giữa buổi chiều lộng gió
mùa thu qua trôi vạt nắng bên trời
có đám mây lạc qua thành phố nhỏ
gom thu về cho lá úa vàng rơi

ngoài khung cửa một trời đầy hoa đỏ
chiều thu vương lộng lẫy những dấu hài
em cứ hát bài ca nào thật nhỏ
để tôi còn mơ ngọn gió chiều phai
(more…)

Nguyễn Minh Phúc

Qua sông nhặt bóng

đã thấy tràn hư ảo
lăn qua chỗ tôi nằm
chiều qua sông nhặt bóng
bên những hình hài câm

bóng đêm tràn dốc đợi
ai rẽ một lối về
cõi mù sương tê dại
bỏ lại ngàn cơn mê
(more…)

Nguyễn Minh Phúc

Còn trong nỗi nhớ

còn trong nỗi nhớ không nguôi
là nghìn giông bão xa xôi ngậm ngùi
khuya nay mưa tạt buốt trời
đâu hay tôi giấu một đời không may

tình là cơn mộng nghin sau
người đi bỏ lại lạc loài một tôi
đêm nằm nghe những chia phôi
gió chan niềm nhớ mưa trôi giọt sầu
(more…)

Nguyễn Minh Phúc

Gửi người tôi yêu

tôi cứ ngỡ mùa thu là hoa cúc
nhẹ nhàng rơi theo màu nắng nghiêng chiều
nhưng khi hiểu một trời say hạnh phúc
lại là đầy giấc mộng của tình yêu…

em chợt đến giữa thu vàng dạo ấy
hồn tôi tràn ngọn gió chớm thanh tân
khe khẽ nhé mùa thu vừa thức dậy
mây vừa trôi trong nỗi nhớ ngại ngần
(more…)

Nguyễn Minh Phúc

Xuôi theo mặt trời…

lòng anh như hoa hướng dương
trăm nghìn đổ lại một phương mặt trời…

(Nguyễn Bính)

…nếu có một điều ước
anh xin làm hướng dương
theo tình em xuôi ngược
rong chơi mọi nẻo đường

anh làm hoa mỗi sáng
mãi xuôi theo mặt trời
vì em là tia nắng
rơi vào hồn chơi vơi
(more…)

Nguyễn Minh Phúc

Con sáo

con sáo ấy sổ lồng bay đâu mất
còn một mình tôi nhớ những chiều xưa
ngày em đi đau tình tôi tàn tật
sóng sông xưa còn vọng mãi âm thừa

níu sao được một quãng đời đã mất
nhủ lòng mình em có nhớ tôi không
khi hạnh phúc là điều gì không thật
con sáo kia đã bỏ bạn theo chồng…
(more…)

Phép lạ

Posted: 06/06/2019 in Nguyễn Minh Phúc, Thơ

Nguyễn Minh Phúc

Thế giới có cả tỷ người con gái
Hà cớ gì em ngự trị trong ta
Như Adam nhiều lần ta vụng dại
Hạnh phúc ăn táo cấm của Evà…

Tình em đó như bùa mê mộng mị
Trái tim yêu lạnh cóng chợt say nồng
Ôi lạ lẫm nụ cười em phù thủy
Đang yên bình ta bỗng hóa long đong…
(more…)

Nguyễn Minh Phúc

Viết trong ngày của me

12/5/2019

Mẹ đi từ cõi muôn trùng
Cỏ vàng in dấu đau cùng tháng năm
Đành rằng dẫu có trăm năm
Mẹ còn ấp ủ thăng trầm đời con

À ơi cây ngã trên non
Chim kêu trên núi mẹ còn mãi đây
Bàn tay xưa mẹ hao gầy
Vẫn còn in dấu mệt nhoài lặng câm
(more…)

Nguyễn Minh Phúc

Còn dấu chân người

người đi rơi lại tiếng cười
môi thơm ngần ngại đêm mời mọc môi
bước thầm với một tôi thôi
loanh quanh nỗi nhớ mồ côi trong chiều

đêm buồn đổ bóng tịch liêu
phố im lời vắng liêu xiêu gót giày
còn đây trăng cũ lạc loài
ngọn đèn khuya thắp trời đầy hoang vu
(more…)

Nguyễn Minh Phúc


Thiếu nữ quàng khăn
Đinh Trường Chinh

Người qua đời tôi

qua đời tôi những sớm mai
người mang đi tiếng thở dài từng đêm
và chôn bao nỗi muộn phiền
đưa tôi lạc bước vào miền cỏ hoa

qua đời tôi những chiều tà
người đem theo những lạc loài đời tôi
ơn nhau thơ dại tim người
tôi ngồi lặng đắm tình ngời mắt sâu
(more…)

Nguyễn Minh Phúc

Con nước xa nguồn

bên trời rụng mấy vì sao
bên tôi còn lại nỗi đau cuối chiều
bên trời rớt nỗi đìu hiu
bên tôi còn đọng dặt dìu phôi pha

thì em cũng đã mưa nhòa
mốt mai tình cũng lạc loài hiên xưa
buồn trông giọt nắng cuối mùa
bâng khuâng tôi đợi gió lùa ven sông
(more…)

Nguyễn Minh Phúc

Cho mẹ ngày thanh minh

mẹ xa thì đã xa rồi
chiều nay một bóng con ngồi mình con
suối nguồn nước chảy trên non
giọt nào rơi xuống đời con cơ cầu

giờ thì mẹ tận đâu đâu
nhớ thương rồi cũng nhạt màu thời gian
chiều nay rải chút bạc vàng
đắp trên mộ mẹ chiều tàn bóng rơi
(more…)

Nguyễn Minh Phúc

Nhớ mưa sài gòn

mưa sài gòn ướt áo em
hạt rơi tí tách hiên thềm ngày xưa
tóc ai vương ngọn gió lùa
cho tôi đứng đợi cơn mưa đầu mùa

chiếc dù che một trời xưa
theo chân em bước tình chưa kịp về
để rồi tôi với cơn mê
cơn mưa nào ướt vụng về đời nhau
(more…)

Nguyễn Minh Phúc


Trăng
Nghiêu Đề

Đêm nhớ trăng Sài Gòn

chỉ còn lại giữa mùa trăng
đêm xưa thả ánh nguyệt rằm lung linh
bên em cạn một chén tình
khuya con phố nhỏ chùng chình không trôi

bây giờ còn lại mình tôi
nhớ trăng xưa nhớ mắt môi em cười
về đâu trăng của một thời
đâu còn ai nữa môi mời mọc môi
(more…)

Nguyễn Minh Phúc

Cho mẹ nhân ngày 8/3

Mẹ về theo giấc chiêm bao
Lời ru như thuở năm nào mẹ ru
Chiều trên mộ mẹ mây mù
Hay là mẹ khóc tạ từ đàn con

Ngày xưa mẹ dạy trên non
Nuôi con chín đứa tuổi còn thơ ngây
Trà Bồng, rồi Tịnh Ấn Tây
Mẹ nào có biết ngày nầy tháng ba
(more…)

Nguyễn Minh Phúc

Đâu còn ai nữa

tôi về ôm hết tàn phai
của ngày mộng mị thở dài riêng tôi
bóng ai đổ dưới chân đồi
mà nghe dâu bể lăn trôi phận người

đâu còn ai nữa bên tôi
giấc mơ xưa cũng rã rời ly chia
một tôi bóng ngã đường khuya
một tôi câm lặng cắt lìa đời tôi
(more…)

Nguyễn Minh Phúc

Viết bên giòng Rạch Giá

nghe sóng bồi hồi trôi thiết tha
sông xa chiều nắng khói la đà
còn ai nhớ một giòng sông rộng
đã mấy mươi mùa mưa nắng qua

tôi có đứa em ngồi giặt áo
bờ sông – ngày di tản chưa về
giờ ngút mưa xa chìm gió bụi
áo còn vàng mấy nẻo sơn khê ?
(more…)