Archive for the ‘Nguyễn Minh Phúc’ Category

Nguyễn Minh Phúc

thu nầy tôi không về thăm Huế
Huế có buồn có giận tôi không…
sông Hương chảy dùng dằng như vẫn thế
sao cớ chi chiều Đại nội mưa hờn

cô em gái tìm gì trong chiếc nón
nhớ ai đâu mà Thiên Mụ chạnh lòng
e ấp gửi tình tôi màu lá nõn
hàng phượng buồn Lê Lợi nắng xanh trong
(more…)

Nguyễn Minh Phúc

Tiếng chim vườn cũ

tiếng chim vườn cũ reo trong gió
và nắng thu về vương bóng em
có nhớ hồn tôi xanh một thuở
bâng khuâng nghìn giọt nắng rơi thềm

xanh quá một trời xưa ước mơ
mây trôi và hạnh phúc đợi chờ
em về thả tóc trong trời rộng
để mãi một đời tôi ngẩn ngơ…
(more…)

Nguyễn Minh Phúc

Cánh bướm quên vườn

cứ mỗi mùa thu nghiêng lá rơi
có con bướm trắng đậu bên trời
xỏa cánh dịu dàng như ướp mộng
về ghé vườn xưa thả dáng ngời…

đôi cánh mỏng manh vờn mây xanh
nắng ơi sao mà nắng ngọt lành
sợ đôi cánh nhỏ vương cành lá
nên nắng lang thang mãi không đành
(more…)

Nguyễn Minh Phúc

Hương một bờ môi

ngồi mà hong những tàn phai
đêm hoa mới nở sớm mai đã tàn
khẽ khàng hạt bụi trần gian
bay qua hư ảo chia tan phận người

còn đây sót lại nụ cười
lênh đênh đời kiếp phận người bão giông
bến tình chạm một giòng sông
nửa phai phôi sóng nửa bồng bềnh mây
(more…)

Nguyễn Minh Phúc

Nghe tiếng chim trong vườn nhà em

tiếng chim nào ríu rít
quanh vườn em sáng nay
nầy con chim sáo nhỏ
hát ngọt ngào quên bay

trời cao vừa thức giấc
mặt trời hồng đang lên
ong còn say hút mật
bướm chấp chới trên cành
(more…)

Nguyễn Minh Phúc

Viết cho em qua mùa Cô vid

Em và giọt nắng tung tăng
Trong chiều gió lộng mềm giăng lụa là
Thơm hàng lá nhỏ chân qua
Trời cao và gió la đà vướng vai

Ngập ngừng từng áng mây phai
Cho em thả tóc lộng bay trong chiều
Dịu dàng giọt nắng trong veo
Trên hơi em thở lạc chiều tương tư
(more…)

Nguyễn Minh Phúc

Lá rơi mà ngỡ…

như chưa dứt một cơn mưa
như chiều nắng vẫn còn chưa phai màu
em vừa rời khỏi nơi đây
thoảng mùi hương hãy còn ngây ngất hồn

nghe buồn từ chớm hoàng hôn
gió biêng biếc nhớ mây bồn chồn trông
tôi ngồi với những hoài mong
chờ người cuối nẻo chiều mông mênh chiều
(more…)

Nguyễn Minh Phúc

Dù trong khoảnh khắc

chỉ là khoảnh khắc yêu người
mà trong tôi đã một trời tương tư
chỉ đôi mắt thoáng nụ cười
mà thiên thu hóa ngục tù đời tôi

tìm nhau môi mắt rã rời
bàn tay ôm ấp thành lời yêu em
nên từ trong giấc mơ đêm
em về với một đời riêng nồng nàn
(more…)

Nguyễn Minh Phúc

Dòng sông đã cạn

cớ gì tôi cứ bâng khuâng
buồn vui lạc bước phong trần lãng du
cớ chi một đám mây mù
cũng làm tôi nghĩ âm u phận người

sao không là những nụ cười
ru đời xanh mộng ru tôi ngậm ngùi
mang chi sầu nát cuộc vui
mang chi hơi lạnh về phơi chỗ nằm
(more…)

Nguyễn Minh Phúc

Lại một ngày qua

hắt hiu chiều rơi xuống
hoàng hôn rụng chân trời
mới bình minh một thoáng
là đêm về chơi vơi

ai đếm ngày tháng tận
thả bóng ngày đi qua
có thấy đời lỡ vận
trong từng chiều mưa xa
(more…)

Nguyễn Minh Phúc

Quán trọ

em có là cơn gió
cho tình tôi lang thang
những chiều vàng lá đổ
nhặt đời nhau nắng tàn

tôi một đời ở trọ
giữa tim người bao dung
lỡ mai nhiều sóng gió
tình tôi vẫn muôn trùng
(more…)

Nguyễn Minh Phúc

Thơ cho Má nhân ngày 8/3

Bao nhiêu ngày 8 tháng 3
Trôi qua đời Má bôn ba khó nghèo
Những lần đứng ngõ trông theo
Thương cho quê mẹ gieo neo cơ cầu

Má ơi năm tháng bạc đầu
Nuôi con chín đứa dãi dầu gió sương
Đêm xưa má thức bên giường
Bên ướt Má chịu nằm nhường phần khô
(more…)

Nguyễn Minh Phúc

Cầm câu lục bát

ngày em theo sáo qua sông
tôi ngồi trên bến đò không đợi chiều
mây buồn nước chảy liu riu
nghe câu lục bát dặt dìu tương tư

có gì như gió mùa thu
bồi hồi ru giấc mơ từ năm xưa
em đi mùa vắng cơn mưa
cô liêu tôi với đò đưa một mình
(more…)

Nguyễn Minh Phúc

Nầy em có nhớ

nầy em có nhớ gì tôi
những chiều ngồi đợi mây trôi cuối trời
hay là những sớm tinh khôi
em ngồi với gió gọi mời nắng lên

và trong niềm nhớ chông chênh
mưa xưa rớt hạt mông mênh chập chùng
từ đêm thanh khiết nghìn trùng
có tôi và gió ngại ngần hôn em
(more…)

Nguyễn Minh Phúc

Đi giữa mùa giêng

Giêng hai vừa nhẹ gót hài
Tóc em thả gió làm phai nắng chiều
Chân trần dẵm nhẹ hương yêu
Và bàn tay ngọc yêu kiều tinh khôi

Ơi em tình thắp một đời
Mùa xuân qua ngõ trao lời yêu nhau
Ngoài vườn hương cúc hương cau
Ru hồn lãng đãng cơn say đầu mùa
(more…)

Nguyễn Minh Phúc

Với mùa xuân chín

Nầy em áo lụa mong manh
Mùa xuân qua ngõ long lanh mắt buồn
Đôi bờ ngực nhỏ bâng khuâng
Bàn tay thơm ngát ngại ngần môi hôn

Nầy em nến thắp trong hồn
Bầy chim sẻ gọi ngụ ngôn xuân về
Nghe tình tôi giấu đam mê
Tiếng ai vọng khẽ sao nghe bồi hồi
(more…)

Nguyễn Minh Phúc

Nam Du và em

chiều qua đảo rất dịu dàng
em và biển mộng xuân tràn bâng khuâng
níu mây cho gió thật gần
cho tình tôi đậu trong ngần biển xanh

ơi nầy con sóng mong manh
nâng đôi gót nhỏ long lanh mắt người
từ em hồng thắm nụ cười
tôi về chạm khẽ một trời mộng mơ
(more…)

Nguyễn Minh Phúc

Mùa xuân dang dở

Ta yêu nhau một thuở
Mùa xuân rộn bên trời
Có mai vàng hé nở
Tình xuân nồng chơi vơi

Con bướm vàng hôn nhẹ
Xôn xao nụ hoa vàng
Mùa xuân về thật khẽ
Trong tay người bâng khuâng
(more…)

Nguyễn Minh Phúc

Nguyên Đán tình yêu

không phải mưa trời… không phải
bâng khuâng ướt ngọn cỏ mềm
không phải mây chiều mê mải
mà mùa xuân về đó em…

xuân đi và xuân trở lại
cho nhau chút nắng bên trời
như tình yêu tôi ngần ngại
trao đầy theo gió chơi vơi
(more…)

Nguyễn Minh Phúc

Xin nghiêng đời xuống

xin nghiêng đời xuống một lần
để nghe tôi gọi tần ngần yêu em
và nghe giấc mộng êm đềm
rơi vào giấc ngủ ngọt mềm tiếng yêu

xin nghiêng hồn với cô liêu
để nghe từng giọt nắng chiều dần phai
để từ đây những sớm mai
tôi còn đứng đợi bóng ai lần về
(more…)

Nguyễn Minh Phúc

Tạ lỗi với quê

gửi Quảng ngãi và bạn bè tôi

cớ gì chiều tháng chạp
lại dặn lòng nguôi ngoai
nghe nỗi buồn gió tạt
một trời mù sương bay

mây trôi trời viễn xứ
mà tưởng bóng quê nhà
chậm bước sầu lữ thứ
mới hay biền biệt xa
(more…)

Nguyễn Minh Phúc

Với chút nắng chiều

chiều nay ngồi ngó mây đùn núi
mà ngỡ đời mình như mây qua
cơn gió phù vân mù cát bụi
thổi tạt đời ta vạt nắng tà

mấy mươi năm chạm đời dâu bể
buổi về quê cũ góc trời riêng
anh hùng có khi còn rơi lệ
huống chi ta nợ chữ thánh hiền
(more…)

Nguyễn Minh Phúc

Đêm thánh vô cùng

đêm lạc ngàn sao trong mắt em
tôi nghe trong gió lạnh êm đềm
bên hang đá nhỏ ngời ơn Thánh
bóng ai về cùng ánh sao đêm…

đêm Chúa sinh ra giữa dương trần
chuông nhà thờ giục tiếng chuông ngân
vẳng nghe trên chín tầng cao vợi
cao cung lên tiếng hát thiên thần
(more…)

Nguyễn Minh Phúc

Là những hoang mê

thôi là những sớm ly chia
những chiếu tuyệt vọng những khuya đoạn lìa
tôi về đợi một lần kia
trần gian lên tiếng ô kìa… hư không

nghe từ thân phận mênh mông
một đồi cỏ úa đôi vòng trầm luân
ngựa hoang gõ móng chân cuồng
lạc loài nhân thế dốc buồn hoang mê
(more…)

Nguyễn Minh Phúc


Adam and Eve, 1526
Lucas Cranach the Elder (1472-1553)

Lời của Adam

nầy em trái táo thiên đàng
Chúa mình cấm hái… dịu dàng anh trao
dâng em với cả ngọt ngào
mặc trăm hình phạt vận vào đời anh…

tình nầy dẫu có mong manh
một lời cãi Chúa thì đành vậy thôi
cổng thiên đàng đã xa rồi
chỉ còn hỏa ngục đời đời mang theo
(more…)

Nguyễn Minh Phúc

Đâu những mùa xưa…

những mùa xưa đó em chải tóc
mây vắt ngang vai sợi mưa hồng
nắng e ấp đợi tay ngà ngọc
trên cánh môi chờ hương nhớ mong

ơi những làn sương quá mong manh
xỏa ngang vai nên ướt không đành
chân tôi bước khẽ chiều qua phố
chợt thấy hồn mình mộng nhuốm xanh
(more…)

Nguyễn Minh Phúc

Chắc gì…

chắc gì em sẽ không là nắng
cho tôi đậu xuống giữa môi hồng
mốt mai trong những chiều xa vắng
nhủ lòng em có nhớ tôi không…

chắc gì em sẽ không là gió
khi tôi cầm nhẹ ngón tay buồn
nghe những mùa trôi vương dốc nhớ
và ngủ bềnh bồng trên ngón thon
(more…)

Nguyễn Minh Phúc


Mùa thu
dinhcuong

Cho mùa thu đã qua

mùa thu rồi cũng qua
như tình tôi dang dở
nhặt lên từng chiếc lá
người về theo giấc mơ

mùa thu rồi đã xa
như sương mù buổi sớm
giấc mơ kia nhạt nhòa
đau tình tôi vừa chớm
(more…)

Nguyễn Minh Phúc

Hơi mẹ

con xin giữ tấm áo nầy
của đời mẹ mặc những ngày bên con
hương trong tấm áo hãy còn
làn hơi mẹ thở mỏi mòn vì con

ngày nào mẹ hãy còn son
hương thơm hơi mẹ vẹn tròn cho ba
ơi đêm thiếu nữ ngọc ngà
chắc me hạnh phúc thăng hoa bên chồng
(more…)

Nguyễn Minh Phúc

Người về như nắng

người về như nắng giêng hai
tôi cầm những giọt dần phai trong chiều
sợ người quên một lời yêu
sợ ngày mưa gió hắt hiu sương tràn

chập chùng con phố thênh thang
như tình tôi ánh đèn vàng xước mưa
bên trời sóng vỗ âm thưa
biết người còn nhớ ngày xưa không người
(more…)