Tạ lỗi với quê | Chiều cuối năm

Posted: 08/01/2020 in Nguyễn Minh Phúc, Thơ

Nguyễn Minh Phúc

Tạ lỗi với quê

gửi Quảng ngãi và bạn bè tôi

cớ gì chiều tháng chạp
lại dặn lòng nguôi ngoai
nghe nỗi buồn gió tạt
một trời mù sương bay

mây trôi trời viễn xứ
mà tưởng bóng quê nhà
chậm bước sầu lữ thứ
mới hay biền biệt xa

thôi cũng đành lưu lạc
mấy mươi năm không về
nhớ ai mà muốn khóc
con đò xa bến quê

có đôi lần thầm hỏi
quê đâu nữa mà về
chợt nghe lòng đau nhói
quặn mấy trời sơn khê

mấy mươi năm bụi cát
xóa dần làng quê chưa
sao mỗi lần phiêu bạt
lại khóc thầm trong mưa

cho tôi xin tạ lỗi
với nghìn sau một lần
quê ơi ngày trở lại
chắc cũng là trăm năm…

 

Chiều cuối năm

chút gió bấc hiu hiu chiều tháng chạp
trôi miên man nỗi nhớ tạt trong hồn
năm tháng đó đau mảnh đời lưu lạc
sao là chiều… sao cứ tím hoàng hôn

đâu cứ phải sông buồn mà sóng vỗ
em đâu chiều mà đã buốt lòng anh
sao phải nhớ một chân trời đổ vỡ
chiều cuối năm mưa tạt mãi không đành

ký ức đã phôi phai dần năm tháng
chợt quay về như chưa đã từng quên
em ở đâu ngút chân trời vỡ rạn
để tôi ngồi gom nỗi nhớ mông mênh

tình yêu cứ muôn đời là dang dở
như hoàng hôn vàng không hết nỗi buồn
trời cuối năm lạc loài trên đỉnh nhớ
tôi một mình ngồi đếm vệt chiều buông …

Nguyễn Minh Phúc
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.