Tôi ru em ngủ | Ngọn roi tình

Posted: 10/09/2019 in Nguyễn Minh Phúc, Thơ

Nguyễn Minh Phúc

Tôi ru em ngủ

tôi ru em ngủ nầy em
ngoài kia nắng đổ hiên thềm xôn xao
ru em đầy giấc mộng nào
sáng phơi áo lụa chiều trao hương tình

ru nầy làn mắt môi xinh
thắp trăm niềm nhớ đợi tình lên ngôi
ru cho những biếng lười tôi
chênh chao mưa nắng ngập trời tương tư

ru em giấc mộng hiền từ
con chim dấu mỏ mùa thu lần về
nghe chiều lạc dấu đê mê
lời ru say giấc trưa hè bâng khuâng

cho tôi cơn mộng thật gần
nghe làn hơi thở thiên thần nhẹ rung
từ trong mơ ước mịt mùng
tôi và đỉnh nhớ nghìn trùng chung thân…

 

Ngọn roi tình

anh một thằng thi sĩ
hồn cốt gửi đâu đâu
những niềm đau giấu kỹ…
trong tim khô nát nhau..

bao năm trời mê mải
anh đi tìm tình yêu
tưởng mình là Từ Hải
đêm mơ một dáng Kiều

hóa ra đời không vậy
anh quàng xiên ngã nhào
chỉ thấy toàn hư ảo
trong những lần chiêm bao

bao nhiêu năm lận đận
anh mới hiểu ra rằng
tình yêu không ban tặng
cho anh – người vận đen..

khi quanh anh cơm áo
khi đời anh gió giông
khi tình anh gió bão
khi tuyệt vọng chất chồng

bài thơ như hạt cát
trôi giữa lòng biển khơi
mà em là hoàng hạc
phải ở lồng son thôi

đời không dung kẻ khó
nên vinh nhục là thường
sá chi tình dang dở
em đâm trào vết thương..

chiều nay ngồi ngó núi
anh xé hết thơ tình
như xé đời lầm lủi
quất anh nghìn dấu đnh..

anh sẽ buồn như thể
không em – chiều lặng thinh
một anh ngồi rơi lệ
đau buốt ngọn roi tình…

Nguyễn Minh Phúc
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.