Người về như nắng | Nhặt nắng thu vàng

Posted: 07/11/2019 in Nguyễn Minh Phúc, Thơ

Nguyễn Minh Phúc

Người về như nắng

người về như nắng giêng hai
tôi cầm những giọt dần phai trong chiều
sợ người quên một lời yêu
sợ ngày mưa gió hắt hiu sương tràn

chập chùng con phố thênh thang
như tình tôi ánh đèn vàng xước mưa
bên trời sóng vỗ âm thưa
biết người còn nhớ ngày xưa không người

khẽ khàng một chút tình tôi
rơi trong quên lãng để rồi biệt tăm
con tim đau những vết bầm
môi kia ai gửi sóng ngầm vào nhau

người rồi như nắng vàng phai
dốc cao đỉnh nhớ lạc loài một tôi
vin tay hái nỗi ngậm ngùi
tôi cầm giọt nắng tình vùi cô liêu…

 

Nhặt nắng thu vàng

chút nắng vàng năm cũ
rơi nhẹ hiên thềm tôi
hoa cúc chiều hé nụ
tình ngọt nồng đôi môi

em về đây một thuở
hong tình tôi ngọt bùi
con chim chùng cánh mỏi
hót giữa trời âm vui…

tôi nghe mùa reo gọi
tiếng dương cầm trong mưa
ngỡ như lời thu nói
tình ấm mấy cho vừa..

ngỡ như trời hạnh phúc
về đậu giữa môi hồng
mùa xưa vàng hoa cúc
trổ đầy trời mênh mông

…em đi và bỏ lại
chút tình tôi hiến dâng
người bỏ người đi mãi
còn đầy trời bâng khuâng

nắng vẫn vàng mấy độ
bên hiên chiều lặng câm
như tình tôi một thuở
rơi từng giọt âm thầm

nhặt nắng vàng thu úa
trong từng chiều dần phai
tôi cầm mùa thu cũ
lòng ngập ngừng nhớ ai…

Nguyễn Minh Phúc
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.