Hãy cứ giùm anh choàng ôm bất hạnh

Posted: 29/12/2015 in Tùy Bút / Tản Mạn / Ký Sự, Đặng Châu Long

Đặng Châu Long

chu_tram_nguyen_minh-tran_dat
Chu trầm Nguyên Minh
qua nét vẽ Trần Đạt

Những ngày cuối năm lòng trĩu đầy hoài niệm, như một lấn ngồi lại sắp xếp cuối năm. Ừ thì năm lại hết, ngày bắt đầu bằng tấm lịch mới thay. Chưa thấy gì đáng gọi là vui. Không khí âm trầm như một làn hơi nóng tỏa lan trùm kín niềm mơ và khát vọng tươi đẹp xa vời.

Tình cờ bản nhạc đấu ngày nơi hành lang quen thuộc trước nhà lại là bài ca Năm Mới của Phan Ni Tấn phổ thơ Chu Trầm Nguyên Minh. Những năm tháng cuối thập niên 70, trong chốn A 30, lấn đấu tiên nghe Nguyễn Hữu Ninh ca bài này, tôi cứ ngỡ là bài ca mới viết. Nghe, thấm thía, chùng lắng một da diết buồn thương như thân phận chúng tôi trong thời điểm đó:

Hãy thắp giùm anh ngọn đèn
Cho anh nhìn rõ mặt ngày vừa đến
Cho anh thấy chỗ chúng ta đang nằm
Cho anh nhớ căn nhà chúng ta đã sống
Cho anh ngậm cuộc tình chưa tan
Hỡi em, cuộc cưu mang chưa đến lúc cùng
Nên hãy mừng năm mới

Ta đã không còn nhìn được gì nữa thời kỳ ấy ngòai màu tối ám, ta không còn cả ta nữa, như một con thú mắc vào chiếc lưới trong hố thẳm tối đen như tương lai thu hẹp của mình. Tôi ngồi nghe Ninh hát mà lòng rưng rung.

Hãy đốt giùm anh nén hương
Gọi hồn những người đã khuất
Những người đã bỏ anh lại một mình
Với đời mồ côi lệ đắng
Với nỗi chua cay nát lòng
Hỡi em, kẻ đã thề nguyện tân tòng
Chung một đời nghèo khó.

Bấy giờ dù chung quanh là những người bạn, nhưng vẫn là thân phận như tôi, chỉ là một mình trốn vào cơn vô vọng trôi tuột tương lai, kéo theo những người thân yêu cùng sa vào vũng lầy tăm tối âm u. Lời nguyện thề chung đời sao nghe quá đỗi ngậm ngùi khi phải kéo theo những người thân yêu vào ám chướng thế gian.

Và những người bạn tôi, dù sống hay chết cũng đã chết đi rồi. Họ chỉ là những vong hồn vất vưỡng không siêu thoát như những bóng ma Hời, kéo đùm ruột máu me lượn lờ trong đêm lập lòe ánh sáng đỏ quạch của đêm.

Hãy cắm giùm anh cánh hoa
Nơi cánh cửa mở ra cõi ngoài
Nơi linh hồn anh bao lần ứa máu
Nơi có những chuyến xe đi về
Mang theo điều ảo mộng
Nơi anh ôm em và chúng ta sẽ khóc
Lần cuối cùng cho mãi mãi ngàn sau

Hãy hát giùm anh lời ca xưa cũ
Chỉ lại con đường tuổi trẻ anh đi
Chỉ lại nhớ nhung, chỉ lại giận hờn
Chỉ cho anh nơi ngày xưa hò hẹn
Chỉ cho anh ánh nắng mai hồng
Đã chói chang một thời lãng mạn
Chỉ cho anh, hỡi em
Ngoài tuổi già vừa đến
“.

Ở nơi này, vâng nơi này, chỉ có lòng mòn mõi nhớ, tâm mòn mõi thương dõi theo dáng cũ trong bất lực, và anh, và tôi, chẳng còn trở lại những ngày vui. Nghe đâu đây vang tiếng mừng năm mới, thật ra chỉ là sợi xích dài thêm những mắc xích nặng nề ủ ê cõi người. Ừ thì tiếng pháo, nhưng chẳng là pháo nổ vui chỉ là xác pháo còn lại dưới bãi hoang đời chờ gió thổi muôn phương.

Hãy nói giùm anh một lời trìu mến
Yêu anh, yêu anh, yêu anh…
Dù đôi mắt này giờ đây đã dại
Dù mái tóc này giờ đây hết xanh
Hỡi em, hãy mở vòng tay ngoan
Ôm hết những úa tàn sót lại.

Hãy nhặt giùm anh xác pháo
Rơi trên bãi tình người
Hãy ủ giùm anh cánh hoa
Úa bên bờ cuộc sống
Hãy chỉ giùm anh chỗ nào
Ngồi chờ cơn phúc lớn

(Chu Trầm Nguyên Minh, Năm mới)

Thơ: Chu Trầm Nguyên Minh; Nhạc: Phan Ni Tấn; Tiếng hát: Phan Thanh

Bản ký âm PDF
(Du ca Việt Nam)

Em ở nơi xa nào đó hãy giùm anh, giùm anh, tất cả mọi điều. Khi sự bất lực bên trong bốn bức tường rào của anh đã xâm chiếm hết tư tưởng, nguồn mơ anh, chỉ còn cậy em chịu đựng, ráng chịu đựng cho qua hết cơn mê này.

Dù da diết của bài thơ và sầu thẳm của bản nhạc, Chu Trầm Nguyên Minh và Phan Ni Tấn đã cho tôi chút mơ về để nhớ rằng niềm đau là có thật.

Hãy chỉ giùm anh chỗ nào bình yên.

Đặng Châu Long
Những ngày cuối 2015
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.