Lời của Hoạn Thư | Mây của trời

Posted: 30/12/2015 in Nguyễn Minh Phúc, Thơ

Nguyễn Minh Phúc

hoan_thu

Lời của Hoạn Thư

Kiều ơi cho chị một lời
Đớn đau thì cũng kiếp trời đa mang
Trời cho em số hồng nhan
Còn riêng phần chị trắng bàn tay không

Ai đâu mà chịu chung chồng
Thì em biết phận má hồng phải không?
Riêng chung một tiếng tơ đồng
Làm sao chịu cảnh đèo bồng trái ngang

Kiều ơi nến cháy hai hàng
Tình em duyên chị lỡ làng từ đây
Máu rơi lệ đổ cao đầy
Mai sau còn có sum vầy nữa đâu

Thôi đừng trách chị mà đau
Chồng chung há dễ ai sầu hơn ai
Cái ơn đền nghĩa trúc mai
Chị xin gánh trọn tiếng đời ngổn ngang

Còn nghe văng vẳng tiếng đàn
Em ngồi bên chị say chàng Thúc Sinh
Bốn dây máu ứa quanh mình
Khóc riêng phần chị nợ tình chưa tan

Kiều ơi trống đã rền vang
Hình như chị thấy lệ tràn mắt em…

 

Mây của trời

Mây của trời rồi gió sẽ mang đi
(Hoài Khanh)

Ngày cũng sẽ tàn phai từ buổi nọ
Buổi say mê tha thiết biết hôn người
Con bướm trắng bay giữa trời thương nhớ
Có ngậm ngùi đau một thưở tương tư

Ai mà biết buổi trăng về tàn tạ
Rớt đầy tay cơn mộng buốt câu chào
Chỉ còn lại một bóng ngày xa lạ
Chìm khuất dần theo buổi ấy chiêm bao

Thưở em về màu nắng cũng hanh hao
Trời bỗng lạ cả phương mù héo úa
Con sóng lạc bơ vơ chiều giông bão
Giăng kín sầu vào mấy nẻo thu xưa

Gió đã mang mùa thu ấy đi rồi
Tình cũng úa chênh chao chiều hắt bóng
Tôi quạnh quẽ giữa hiên đời sóng dội
Nghe cuối trời một nỗi nhớ bâng khuâng

Em giờ đây là mây trắng của trời
Làm sao níu khi chiều đầy gió cả
Ai ngồi đó mà nghe sầu vời vợi
Mấy phương trời ngơ ngác buổi mưa xa…

Nguyễn Minh Phúc
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.