Xuân hướng quê nhà | Đời vẫn tiếp bình minh | Chiều giao mùa

Posted: 04/02/2016 in Mặc Phương Tử, Thơ

Mặc Phương Tử

rot_tra_moi_khach

Xuân hướng quê nhà

Vẫn mang chiếc áo lỳ năm tháng cũ
Vẫn chiều nay,
Bên khung cửa hôm nào
Ta nhấp nháp chung trà hương viễn xứ
Cánh én về
Trời xuân mộng nghiêng chao.

Ta lặng lẽ nhìn qua khung cửa sổ
Mây nghiêng nghiêng
Vờn sóng cỏ nghiêng nghiêng
Xuân đang đến,
Hay xuân còn đâu đó…?
Nghe niềm đau cát sỏi vọng trăm miền.

Rồi đêm nay pháo giao thừa rực sáng
Muôn sắc màu trời New York đơm hoa
Để bao triệu con người mơ nhận dạng
Cho vạn vì sao chìm khuất giữa giang hà.

Những mâm pháo sáng lên đêm New York
Hay rực trời khắp Châu lục xa xôi
Pháo có làm nên cuộc đời thêm vị ngọt ?
Cho vạn nỗi niềm còn cắn lệ trên môi.!

Bao giá rét vẫn căm căm từng hơi thở
Dù đất trời có làm nên cảnh xuân
Những cơm áo đã làm nên con nợ…!
Những sắc màu đã trĩu nặng nghìn cân…!

Xuân đến đi
Tự ngàn đời vẫn thế
Dù hôm nay…
Bên khung cửa hôm qua
Ta vẫn thấy cuộc đời tuồng như thể
Những mong manh niềm vui khổ phôi pha.

Khi ngoài kia những màu hoa màu cỏ
Thanh khí đất trời đưa hương cỏ hương hoa
Và Xuân đến
Khi bình yên vạn nỗi niềm đây đó
Bên khung cửa khuya nay mây hướng quê nhà.

Atlanta, đêm giao thừa 2016.

 

Đời vẫn tiếp bình minh

Thân tặng Thầy Thiện Sáng
Tâm Nhiên.

Đêm khuya khoắt bên thềm sương giọt đọng
Nghe đâu đây chim nhịp cánh giang hồ
Nhịp thời gian gỏ tràn theo mạch sống
Của muôn màu ảo hóa điệu tung hô.

Đời nát lệ, mắt người hun hút mộng
Nẻo hoang vu, hồn dâu bể muôn trùng
Gió bạt đỉnh tình mây trời lồng lộng
Se lòng hạt bụi ước mơ chung.

Tôi và người (thầy) tung cánh ngàn bạt gió
Nào phải đâu gió bạt bến chiều xa
Ta viễn khách giữa muôn màu hoa cỏ
Nào phải đâu viễn xứ biệt quê nhà.

Giọt trăng ngân dù tỏa ngàn bến đổ
Nhưng giọt lòng vẫn sáng với nguyên trăng
Loài hoang thú chết trên miền cổ độ
Sá chi lời lau lách giữa trần gian.

Dù bình minh hay hoàng hôn phía trước
Bao sắc màu đâu khỏa bóng phù vân
Đôi vai gầy vẫn quảy vầng nhật nguyệt
Bước tiêu dao cho trót cuộc phong trần.

Tôi và người (thầy) hề chi đường sỏi đá…
Mặt mũi nào chay sạm vết luân trầm ?
Cánh Hồng-Hộc bỏ sau trời khoáng dã
Yến-Tước còn hiu hắt cõi xa xăm. (*).

Đêm dẫu dài, nhưng đêm rồi lại sáng
Trời hoàng hôn, trời lại tiếp bình minh
Miếng chung đỉnh chôn sâu đời chạng vạng
Lòng còn xuân, mây nước vẫn thanh bình !.

Louisiana, tháng 9. 2014.

* “Yến Tước an tri Hồng Hộc chí” (Chim yến, chim Sẻ đâu hiểu được ý chí Chim Hồng, chim Hộc.)

 

Chiều giao mùa

Tặng Kha Tiệm Ly

Bạn ghé thăm tôi
Một chiều đông lạnh
Con chim khách trên cành đang chuốt giọng
Như đón chào người khách đến chiều nay.

Khách mới đến
Nhưng từ lâu đã đến
Ngay bây giờ và cho cả ngày mai
Trông dáng anh với chiếc áo sờn vai
Của bao lớp bụi sương đời khổ lụy.

Đâu chén rượu men đời
Đâu mây ngàn gió ký
Đâu tình đời ấm lạnh
Đâu vui khổ đầy vơi !

Ta đi qua như một bữa cơm thôi
Mà vị ngọt chua cay lòng tự biết
Mà vị ngọt chua cay lòng chẳng thiết
Không nói ra, nhưng vẫn có muôn lời.

Tâm sự mùa xuân
Hơn ba mươi năm về trước
Khói lửa tưng bừng đốt cháy quê hương !
Những giọt lệ
Cắn vỡ sầu đơn
Lăn tròn xuống gầy mộng ước
Rồi hòa tan trong tim máu tình thương.

Ai đã đi qua đoạn đường gió bụi
Mà không đậu chút tình trong giao buổi
Để bây giờ
Khi hiểu được chuyện đời thêm
Để bây giờ khi lắng xuống trời đêm
Nghe tiếng nói từng con tim nhân thế !

Vửa mới hôm nào mùa xuân bỏ ngõ
Bây giờ trước gió cánh mai đưa
Bên thềm sương người thơ còn đó,
Cùng ta đối ẩm chuyện sau xưa !

Chiều nay đương hội giao mùa
Cánh hoa phong nhụy nở đùa sắc hương.
Mai nầy đón gió ngàn phương
Cho lòng phơi phới trăm đường đầy xuân.
Cho con chim khách gọi mừng
Khách xưa lối cũ nghe chừng đâu đây.

Long xuyên, cuối đông 2013.

Mặc Phương Tử
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.