Các Mác… | Chúng ta. Sự thật và hoang tưởng | Rồi những giấc mơ bỏ ta đi

Posted: 01/03/2016 in Thơ, Trương Đình Phượng

Trương Đình Phượng

cac_mac
Karl Marx (1818-1883)

Các Mác…

Khi Marx nói
“Vô sản toàn thế giới liên hiệp lại”
Chính là khi Marx đẻ ra chủ nghĩa bạo tàn
Để
Hậu thế
Những kẻ nắm quyền dùng máu những kẻ vô tội tô điểm ngai vàng quyền lực
Và những cái đầu đất nhìn thấy hoa hồng trên đống xương đồng loại

Một ngày kia
Trước giờ hấp hối
Marx ôm tượng Chúa và tự thú
“Nhân danh Người con là tội nhân thiên cổ”….

Nhưng những kẻ cơ hội đã thần thánh hóa câu nói của Marx thành
“Nhân danh Người con là đấng mở ra con đường giải thoát cho bầy cừu”…

Hơn hai thế kỷ đi qua
Gia tài của Marx để lại cho hậu thế
Là những nghĩa trang dài hun hút
Và mớ luận chứng hoang đường nhất trong tiến trình lịch sử

Một buổi chiều
Tôi ngồi bên khung của sổ
Mùa đông
Nắng nhợt nhạt
Ngoài phố
Hỗn tạp những phận người đè đầu cưỡi cổ nhau
Tôi mở cuốn “Tư Bản Luận” của Marx
Và tôi tìm ra bộ mặt tiền thân của ma quỷ…

 

Chúng ta. Sự thật và hoang tưởng

(Viết cho loài người)

Nhiều lúc
Chúng ta hồn nhiên nghĩ mình là mặt trời
Chiếu soi tận cùng màn đêm vô biên của cõi người
Mỗi chúng ta đều muốn đánh dấu một lãnh thổ
Xây lâu đài và tạo dựng vương quốc của khát vọng bá chủ
Nhưng thật sự chúng ta chỉ là loài kiến nhỏ nhoi
Suốt cuộc đời mang trên lưng tảng mồi to hơn thân xác của mình
Lặng lẽ tồn tại và lặng lẽ chết trong sự bào mòn của kiếp sống mong manh
Ngày ngày chúng ta bước ra đường, ngẩng cao đầu, ưỡn ngực
khệnh khạng bước, và vênh váo nhìn đời bằng đôi con mắt mông muội
Để rồi khi màn đêm hiếp dâm vạn vật
chúng ta trở về lòa lỗ trong hình hài đứa trẻ bị bỏ rơi
sau một cuộc truy hoan vội vàng…
chúng ta vo viên những hạt lệ cất vào chiếc rương che dấu sự sợ hãi
những bóng ma của ký ức lởn vởn quanh đỉnh màn
sắp xếp trật tự cho những giấc ngủ mang hình cốc thánh
trong vạn ngàn cơn mơ lúc đêm khuya
chúng ta mở cửa sổ và lửng lơ giữa không gian hỗn mang
chụp, giật nắm, bắt những chiếc bong bóng bảy màu
trên ngọn đồi, lũ cỏ hoang đang được sương tẩy rửa linh hồn
chúng ta lẫn trốn sau bầy cừu chờ được xén lông
bầy rận chui vào đất bắt đầu sự ký sinh mới
và chúng ta chợt nhận thức được sự cô độc, lạc lõng của chính mình
khi soi vào mảnh gương vỡ thấy sự trần truồng của cơ thể…
nhiều lúc
chúng ta nghĩ mình là điểm tựa của địa cầu
nhưng sự thật chúng ta chỉ là đường ray bị lãng quên trong khu rừng điêu phế
suốt cuộc đời ngậm ngùi quan sát sự sống qua đám rêu hèn
ngu ngơ đi tìm những khát khao mang hình hạt bụi…

 

Rồi những giấc mơ bỏ ta đi

Những mùa tầm tã cơn đau
những ngày nhớ thương tím lạnh
những đêm lơ láo chợ đời
ta dựa vào bờ vai giấc mơ
thấy mình là cánh chim
phiêu du suốt cuộc đời qua muôn trùng sóng gió
bỗng gặp miền thảo nguyên…
những giọt lệ quyên sinh bên bờ huyễn/ thực
những đòn roi tuyệt vọng ngã bệnh trong căn phòng nhân bản niềm vui
em khoác Dương Y về sưởi ấm khu vườn băng giá
xá lỵ cô đơn tan chảy giữa ban mai lừng lẫy nhu tình
rồi một hôm
những giấc mơ bỏ rơi ta giữa vĩ tuyến bùng cháy và tàn tro
bọn cá kiếm rủ nhau về với lòng đại dương sâu thẳm
ta thê thảm lê mảnh thuyền rách lang thang trên bãi biển không người
bão cát vùi ta thành bức tượng “vọng nhân ngư”
những mùa cuồng nổ sóng
những ngày bão tố vô biên
ta phanh bầu ngực hứng những nhát chém xuyên tầng tầng huyết mạch
khắc khoải chờ ánh dương khởi niệm tự chân trời xám ngắt…
đàn hải âu thảng thốt kêu giữa trùng điệp ba đào
những tiếng kêu bi thiết/ báo cho ta biết:
ở một miền xa xăm nào đó
em
an nhiên bước vào khu rừng sơ cổ
bện tấm áo tầm gai khâm liệm chân tình

Trương Đình Phượng
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.