Nguyễn Minh Phúc
Lời của Chí Phèo
Miệng đời dài lưỡi thế gian
Hóa ra chỉ chút lời vàng đãi bôi
Cái thời tử tế qua rồi
Cho nên tôi uống mình tôi, Chí Phèo
– Người ta chê tớ phận nghèo
Không tiền uống rượu lại đèo bồng yêu
Ô hay tiền ít tình nhiều
Đàn bà phơn phởn cứ liều là xong
Ai mà không muốn tấm chồng
Chính chuyên thì cũng tồng ngồng mà yêu
Cái bờ chuối ngã liêu xiêu
Giăng thì sáng lắm tớ phiêu tận trời
Tình yêu nào phải gọi mời
Ô hay vào thử cuộc đời mà xem
Người đời lắm kẻ lem nhem
Lại đòi học thói mèo xem gà đồng
Tớ say đầu đít chổng mông
Tớ say đừng sợ tớ không có tiền
Rượu ngon uống riết phát ghiền
Đàn bà vùi tớ nát nghiền… thì say
Nở ơi anh hỏi câu nầy
Cái đêm giăng sáng …sướng ngầy ngật không
Cuộc đời sắc sắc không không
Đàn bà liệu có tấm chồng mới ngoan
Nở ơi lên tới thiên đàng
Là tình yêu chẳng bạc vàng đôi ta
Anh say anh uống trăng ngà
Hay anh uống cả làn da em hồng…
…Mốt mai về chốn phiêu bồng
Tớ xin gửi lại mấy đồng nghĩa nhân…
Ai mà biết từng nỗi sầu bạc tóc
Gửi anh Hoài Khanh – ngày về Rạch Giá
Chiều mây trắng và sương bay mờ mịt
Có một người về lại bến sông xưa
Vai quảy gánh giang hồ đầy thương tích
Sóng mù khơi vỗ mấy khúc âm thừa
Ngồi trầm tư giữa đôi bờ lau sậy
Chợt thấy mình tóc cũng bạc như mây
Bóng hoàng hôn mờ dần chiều gió dậy
Hiu hắt buồn, buồn nặng cả hai tay
Ngày ra đi mưa trôi sầu cố xứ
Tóc còn xanh mơ trở lại quê nhà
Chân bước vội đau mù trời lữ thứ
Dìu dặt đời mộng lấp bến sông xa
Đi không nhớ bao năm mà lỡ vận
Mộng trắng tay sao vẫn trắng tay hoài
Hai vai buốt cõi trời xưa ngùi ngậm
Gió của trời sao thổi dập bàn tay
Gã ngồi lại bên sông ôm mặt khóc
Mây vẫn trôi và khói sóng mịt mùng
Ai mà biết từng nỗi sầu bạc tóc
Khi chiều dần chìm xuống bến hư không…
Nguyễn Minh Phúc
Nguồn: Tác giả gửi



















