Gần hai giờ xem phim “Bi, đừng sợ.” | Ba bài thơ | Khi mà | Dưỡng

Posted: 11/04/2016 in Thơ, Vương Ngọc Minh

Vương Ngọc Minh

bich_chuong_bi_dung_so

Gần hai giờ xem phim “Bi, đừng sợ.”

phát giác ra sự thể
có thể tự tống mình xuống địa ngục
tôi viết điều đó thành thơ

– đọc
không hề thấy nàng choáng
đã thế nàng còn bảo
với vẻ hết sức khinh miệt- thiên đàng
hay địa ngục
do mình cả

tôi ngước
kêu “trời!”
nàng bĩu môi “một phản ứng thái quá đấy!”
cùng lúc
ném vào hai hốc mắt tôi cái nhìn
không hề ủy mị

tôi hất hàm hỏi
gặng “ấy?” nàng bưng mặt
mắng tôi đúng tên đần

tôi thề tôi không hiểu gì
sất
nói xóc óc nàng
còn hai cách- một
rộng họng
hai- thác (chứ biết làm thế nào khác!)

nhưng
tôi bước đi (gắng gượng
bội phần!)

cảm giác chưa chi đà sắp xuống địa ngục
dưng hai mắt trào vui
sướng
kinh khủng (hệt khi thấy những căn chung cư
đầy màu sắc ở khu harlem!)

tôi đứng
tẩn mẩn đếm những hoài niệm
trên trí

nàng khi đấy hóa một con lươn rắn rỏi
trơn
tuột- cứ mặc kệ
tôi để nàng mở miệng reo
luôn (nghe vang vang)

tôi nói “ồ! thế đấy
đời là vậy
sao? chẳng ai khôn
ngoan
đến có đủ độ dày

tin tưởng
đi cho rằng đã tự làm chủ được đời mình
– á!”

ối
– cực khôi hài!
chưa chi tôi (thấy- tiu ngỉu)
chịu nằm yên cho mối
mọt
kể cả đất
gầm mặt vào gặm nhắm xương

tủy.
..

Ba bài thơ.

Một.

Sớm muộn gì gã [thượng đế]
sẽ vả vào mặt
dựng tôi lên
cũng có thể dốc đầu xuống
bởi địa ngục thì quá đông người

như tôi
và thiên đàng- thì
chỉ tuyền những đứa trẻ giỏi
đạo hạnh

sống
đợi đến ngày gã [thượng đế]
vả vào mặt
tôi tự làm các lóng xương mục đi
làm cho chết đi
và- sống lại
trong một hình hài khác.

Hai.

Hòng băng ngang
mặt tiền bất kì m ột nghĩa địa
nào- cực nhanh
ngày/ đêm- chốc chốc

chúc đầu- chúi mũi
há miệng
rộng
sao cho bí mật của biển
rớt ra

hễ chực ngã- thì
liền hô “wait- let’s stay a little
.. longer.”

Ba.

Trên khung kiếng
của chuyến bus về downtown
vào buổi trưa- thế nào
cũng nhìn thấy khuôn mặt tôi
(chắc chắn)

ngửa ra
và mặt trời mọc trên đấy

nhưng
sau đó khuôn mặt bất thần
đổ xuống

từng tia lửa
rực màu đỏ bầm- văng xa

những đường gân máu
to
hệt rễ cây cổ thụ- túa
bay cùng trời/ cá nhân
tôi- bị bứng

bật
chổng ngược- nằm
giữa đường cái!
..

 

Khi mà..,

tặng hai em phong & thủy.

hay đại quang- tướng công an
làm chủ tịch nước
việt
gái chui gầm giường
gom rác

than “đời vẫn chưa sáng!” đoạn
chắc lưỡi

quái (!) tôi lại nghe ra
hệt- tiếng lụa xé
cùng lúc tứ thơ
cứ nhảy cóc trong đầu

tưởng mọi chuyện êm thắm
nhưng
do thánh thần xứ này
nói- đừng tin các ủy viên
và rằng thời gian chưa bao giờ chữa lành bất kì gì
nhất là sự đau đớn
sầu khổ

nên
hở chút tôi kêu “tầm bậy
tầm bậy hết sức!” thực
không sao kiểm soát
nổi
sự nhảy cóc của tứ thơ

– từ thâm tâm
tôi liên lũy nhắc nhở “đừng tưởng
bở
con ạ!

ngày
giờ lên đoạn đầu đài
mỗi bọn gian thần biết trước- mi
không biết được đâu

đứa hỉ mũi còn chưa sạch- thời
nghe tiếng lụa xé
tiếng dao mài
có khác chi (!)

thực
phi lí- lần thứ nhì
biểu lộ yếu đuối ra ngoài
là lần giữa đỉnh đầu phát thủng lỗ lớn

lần đấy- tôi nai nịt bụng
hòng thon
gọn

để chi? à! để chữ trong kinh
pháp cú
rụng tơi tả- lần này- tôi nói “ở đây- ôm em
không tiện!” bỏ dấu chấm hỏi

phải nói- tôi chỉ cốt
vực dậy tinh thần ái quốc
đồng thời cố gắng mở lòng bật đèn
trên trần phòng

giật bộ mặt xuống “hả?” quả
nhiên
bảo chúng ta chẳng có lí do gì
tại đây (!) là không chính danh

nào- đừng để cảm giác lạ
xâm chiếm
mùi của cơ thể hoàn toàn có ý thức

gái kêu- giá cùng với ono& john
lên con thuyền noah
sướng kể gì- tôi thấy phần nào
hữu ý
mặc dù cực vô vị
hiểu đúng hơn

chút nữa
tốt nhất- mỗi người tự đào hố chôn mình
ở cái ngày cuối cùng
tăm tối.
..

 

Dưỡng,

tôi mặc bộ đồ rằn ri
đồ của lính nhảy dù- cũ
ngồi bên con trâu (thượng đế
ông ấy quả có chủ ý
khi xô tôi vào cuộc đời!)

do đang là kì nghỉ
của vụ hè
xuân- ngồi bên con trâu nhưng
không hề mảy may
có ý cà khịa nó

cũng như với bộ đồ rằn ri
của lính nhảy dù- cũ
no nê
đang mặc trên người/ rối ren
đã rối ren rồi

từ bao lâu
kia- người cô phụ trẻ đã không thể- cầm
nắm
mãi miếng huy chương bạc (hai nhành
dương liễu
đính dưới khẩu thần công!)
the jungle

một nỗi hoài niệm luôn cháy
bỏng- all this year
tháng tám
tôi đọc “the spoils of babylon.”
của eric jonrosh’s

không hiểu nổi
dù chỉ chút ít thể loại dramatic fiction
tôi tự nói với mình “ta hãy hăng hái
làm lại giấc ngủ ngày

và thử chụp
bắt
tiếng đánh răng!” phúc đức cho ai
chưa thấy gì

con trâu
bộ đồ rằn ri- đưa đến
vào một ngày của kì nghỉ
vụ hè xuân

tính công chính phải
được
thể hiện toàn diện
tôi tuyên bố mình không ngừng tìm
kiếm- cho tới khi nào

thấy
rõ ràng quả đất này
đang
xoay vòng vòng trong tay!
..

Vương Ngọc Minh
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.