Thơ Quỳnh. 21

Posted: 29/04/2016 in Hoàng Xuân Sơn, Thơ

Hoàng Xuân Sơn

bia_tho_quynh-hoang_xuan_son

còn nguyên thói nhà đâu biển giác

cứ ngồi yên có khi còn gặp
ngồi yên
không nhúc nhích
quay lại hình hài ba bốn chục năm
một khúc phim một thói nhà bất dịch
những con thoi chạy mù tâm ảo
đấy. là đâu
bởi lòng còn mở khép
đất trời luân chuyển
không hơn không kém
bình minh thổi chiều tà
nhớ mình còn yêu cái đẹp
[cô đơn nào lý giải muộn phiền]
lắng cùng sâu đậm
hạnh phúc ngời ra mỗi phân vuông
như thể cây-cành-móc-sương
lặng lẽ cúi đầu
tận tuyệt

thuỵ

đứng đó
mở bừng con mắt ra
tóc bay
để mặc tóc bay xòa
trắn hằn
thiên đỉnh
nơi muôn trượng
núi
ẩn trong rừng
thung lũng xa

nghinh xuân

chiều có rừng cây như rốn xanh
thì cũng đẹp rồi em nói yêu anh
chiều về muộn trên chuyến xe đèn một mắt
niềm đơn côi còn xẻ nữa sao đành

chiều đi qua nhà lan nhà huệ
nhà mai, cúc ở tận cuối gành
ôi những gái trai một thời lao đao mộng
xuân đã cười chưa giọng yến oanh

đi một đoạn có nhà có phố
có bụi bờ sao chẳng có sông
rét cóng riết rồi quên ghê sợ
tàn một cơn gay cấn lạnh nồng

à rồi tháp chuông cũng biết rùng mình
đã tới giờ chim tụng hồi kinh
cây rửa mặt bụi đường ô nhiễm
xuân dự về trên trái đất nghinh

dáng mỏng về theo

đi trên vụng nước nhòe cánh sao
trở về đêm đêm không nguớc mặt
hòn sỏi căm căm tiếng động bên rào
cỏ mùn. gương giá. cõi người khuất lấp

sáng lấn ra đường từng thước đất
chiếc xe như con trâu già kiệt sức
vận tốc trên mỗi đầu chữ T
cuộc đời làm sao cuộc đời tất bật

vẫn cứ nhầm lẫn ngày và đêm
vẫn cứ xáo trộn em và em
mỗi bữa có phần đời xương thịt
hương biếng trôi từ giấc mộng đền

sát ấm thân người chỉ còn lớp vải buồn hôi
ôi thân thiết cô đơn chưa từng đến thế
trời tuyết lặng câm. chiều không lời. bóng tối không lời
những ngã ba đường trầm sâu thế hệ

cất chiếc vỏ ốc hồn giú sâu ai thấy được
mối trần tình ngun ngút sầu tư
dật dờ bước mông thèm cơn say ngủ
dáng mỏng về theo yêu dấu ngục tù

Hoàng Xuân Sơn
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.