Tháng tư sao không đơn giản | Sự thật là | Hãy nhắm mắt lại

Posted: 29/04/2016 in Thơ, Trương Đình Phượng

Trương Đình Phượng

30_thang_4

Tháng tư sao không đơn giản

Tháng tư
Đơn giản là sự chuyển tiếp của xuân sang hè
Cớ gì em đau
Cớ gì tôi đau
Cớ gì những tâm hồn bỗng cuồng lên cơn tiếc nuối
Qúa khứ
Cuốn phim buồn \không ai muốn xem lần hai
Vậy thì
Tại sao không đào hố chôn sâu?
Tháng tư
Đơn giản là mùa hoa phượng thổ huyết
Con ve chiết xuất máu mình thành tiếng kêu
Và nắng
Được dịp khoa trương sức mạnh
Cớ gì
Đôi mắt mẹ chăng đầy nỗi đời trong đục
Cớ gì bàn tay cha vốc vét
Màn đêm thăm thẳm
Tìm hoài
Chỉ thấy
Sầu lo…
Tháng tư
Tôi neo vào đâu
Em neo vào đâu
Cũng thấy chông chênh những đường ray
Chân lý…

 

Sự thật là

Sự thật là
Trong mỗi chúng ta
Luôn song hành một gã người lớn và một đứa trẻ lên ba
Sự thật là
Bài thơ mà chúng ta đã viết
Chiều sâu ý tưởng chỉ nằm trong lòng một cái bát ăn cơm
Nhưng
Chính những kẻ tung hô
Đã nâng tầm nó lên đỉnh cao trí tuệ
Hồn nhiên đánh lừa những chiếc đầu dễ dãi
Sự thật là
Con chó lưu vong nằm bên xó tường ruỗng mục
Hay gã đại gia nằm trên tấm thảm triệu đô
Đều có chung một giấc mơ : tự do và giải thoát
Sự thật là
Những đứa bé không ngây thơ như cha mẹ chúng hằng nghĩ
Bởi : cuộc sống đã vẽ lên tâm hồn chúng quá nhiều những hình ảnh thị phi
Sự thật là
Sự bội phản đã ẩn cư trong thành phố này từ khi thai nghén
Tuy nhiên : người ta cố ý phớt lờ cho cái ác lớn dần lên…
Sự thật là
Những kẻ cầm cân nảy mực
Đang găm từng chiếc gai nhọn lên chính lương tâm của chúng
Sự thật là
Chúng ta đang tiêm nhiễm cho những thế hệ nối tiếp
Thủ đoạn chôn vùi tiền đề lịch sử…
Sự thật là
Tất cả chúng ta đang nói dối…

 

Hãy nhắm mắt lại

Nhắm mắt lại
Và nghĩ tới nỗi cô đơn rải đinh trên những con ngõ mòn
Đừng mơ về mặt trời và tháp lửa
Những niềm tin và lời hứa
Chúng ta vĩnh viễn không hiểu ngôn ngữ của bầy quạ
Gieo trên xác người thối rữa đêm qua
Hãy nhắm mắt lại
Và nghĩ tới những tượng đài rỗng ruột
Đừng mơ về những chân lý mang hình viên đạn
Những cánh chim bồ câu bị nhuốm bằng hóa chất và những dòng sông nứt rạn
Chúng ta vĩnh viễn không hiểu được giá trị của hai tiếng tự do
Có nhiều đêm, bóng tối và tôi/đối diện
Tôi nghĩ về số phận của những đứa trẻ chết lưu
Bầy voi hồn nhiên làm nền cho giấc mơ của bầy kiến đói
Ngòi bút cong queo và hàm răng tua tủa của những gã thi sỹ trá hình
Lén lút cắm phập vào hình hài đất nước
Hút cạn máu và sản sinh ra ấu trùng dối gian lừa lọc
Những chiếc sọ bị nhồi nhét hình ảnh mỵ dâm và loạn luân
Của bầy trẻ trâu vừa thoát ly ra khỏi cánh đồng mất mùa
Những người đàn bà vác chiếc bào thai
Lầm lũi vượt qua vực thẳm không cầu
Bình thản nhận về sự bội ước…
Nhắm mắt lại
Và nghĩ tới khát vọng làm người tử tế của những tên đồ tể
Và những gã lưu manh dấu dao găm trong ống tay áo
Đừng mơ về những đôi mắt chứa đựng sự an ủi và thấu hiểu nỗi đau của những quái thai thời đại
Chúng ta vĩnh viễn không thể bẻ cong đường ray của ý thức một dân tộc ngủ say…

Trương Đình Phượng
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.