Khô ướt tháng Năm | Về đâu… | Nói vói phù vân

Posted: 30/05/2016 in Thơ, Trần Huy Sao

Trần Huy Sao

nang_vuon_sau-tran_huy_sao

Khô ướt tháng Năm

trời tháng Năm mưa nắng chen nhau
con chim nhác bay con ong biếng lượn
gió lúc tới lúc đi in tuồng gió chướng
mưa mới vừa đi nắng đã về rồi

ta cứ ra vô tìm một chỗ ngồi
chạy tới chạy lui như là chạy loạn
tháng Năm năm nay ngó mà phát ngán
trời trở lòng hỉ nộ quá chừng luôn

chậu Cúc mùa Thu buồn tình ngủ nướng
lá nửa xanh mưa nửa đốm nắng xàu
vạt cỏ ngày Xuân ngao ngán xuống màu
hiên trước thở dài hiên sau thở ngắn

câu chữ trong Thơ cũng làm mặt giận
bỏ lại Hiên Trăng một dáng lặng thầm
mà cũng đúng thôi nửa mưa nửa nắng
chạy loạn một hồi rồi chạy mất tiêu !….

 

Về đâu…

gởi người Cây số Bốn

lâu lắm không về Cây số Bốn
xóm nghèo tưa rách mướp phận đời
chỗ hồi đó chôn nhau cắt rốn
phủi nghĩa tình chi lạ vậy trời !

giả đò quên hay là quên thiệt
tới nỗi chi lạc tận Đông Đoài
e chừng giờ đỏ da thắm thịt
hổ ngươi hồi cơm độn sắn khoai !

lạc chợ trôi sông từ dạo ấy
biền biệt ngàn xa dặm bể dâu
để người ở lại buồn xao xác
ngó vói trùng khơi sóng bạc đầu !

nói rứa là chạnh lòng ly xứ
ai mô nỡ bỏ rớt quê nhà
giàn su su cằn khô mùa cũ
huống chi người ở kẻ đi xa !

làm răng quên nổi đọt rau lang
nồi luộc su su dầm muối ớt
mẻ cá cơm rang chan mắm mặn
nồi khoai độn sắn gọi là cơm !

gặp nhau chưa kịp chào đã hỏi
có chi ăn độn cho qua ngày
người hỏi chạnh buồn hơn người nói
rứa là ai buồn hơn ai đây !

lâu lắm không về Cây số Bốn
là tại ngày xưa lạc hết rồi
người ở tình xưa dần cạn vốn
người đi đành bỏ vốn lẫn lời !

Xóm xưa giờ đã là Xóm lạ
người tận phương xa về chen nhau
đất trở mình đau khôn xiết ngạ
huống chi người không nhói nỗi đau !

về chi để xót đời thương hải
ra đường ngó lạ hoắc người xa
bốn phương tám hướng tìm không thấy
chút xíu tình chan mặn hồi xưa !

vậy thì về chỉ để thăm buồn
chớ còn chi nữa mà về thăm
bốn-mươi-năm chặng đường sầu muộn
thà ở xa mà nhớ còn hơn !!!

 

Nói vói phù vân

tao cũng đang ngồi giởn hớt phù vân
(không phải phù dung đâu nghen, cha nội)
tới tầm cỡ này chuyện ở đi quá sổi
có gì đâu bình thường hóa bang giao

giữa hai lằn mương nước cơm nước cháo
nước nào rồi cũng nhão nhoẹt đó thôi
gạo bỏ vô nồi chờ cơm chín tới
tao với mày chờ gì nữa, khét khê luôn

tuổi đời trải qua kể cũng luông tuồng
cay đắng ngọt bùi đã từng chai lưỡi
bây giờ mày nằm khô khan rũ rượi
chờ ra đi mà tìm cây gậy chưa ra

ở với đi giờ này thảy đều sa cạ
ở mày đau quặn ruột gan chịu đời không thấu
đi vợ con cháu(chưa có chắt) buồn đau
đau quặn đau buồn mày chọn đau nào

tao không biết đâu tùy mày cơm cháo
cơm đã khét khê cháo đang nhảo nhoẹt
nhận được tin mày bắt đầu rẻ quẹo
đường xá ngoằn ngoèo tao khó về thăm

nhớ thuở mày tao buồn vui chia cắn
tới cuộc đổi đời đành bỏ rơi nhau
nay biết tin mày buồn cách gì đâu
nhắn vói câu thơ tao buồn ná thở

thôi mày đi nghen tao còn đang ở
mai mốt rồi không còn ở thì đi
cuộc tử sinh như giấc ngủ li bì
cơm rồi khét khê cháo rồi nhảo nhoẹt….

Trần Huy Sao
Nguồn: Tác giả gửi thơ và ảnh

Đã đóng bình luận.