Nguyễn Minh Phúc
Chìm giữa vô thường
Sớm mai thức dậy
Nhìn quanh đời mình
Hai con mắt thấy
Nghìn chiều lặng thinh
Nửa đêm chợt tỉnh
Nhìn quanh đời mình
Nghìn cơn gió giật
Vây đời chông chênh
Qua sông chợt ngộ
Nhìn sang đời mình
Thấy đời hư ảo
Thấy ngày mông mênh
Thấy tôi như nắng
Đang trôi ngoài thềm
Giọt nào im lặng
Giọt nào buồn tênh
Thấy tôi như cỏ
Lang thang trên đồi
Ngọn nào ngược gió
Ngọn nào hư vô
Thấy tôi hấp hối
Chiều mờ khói sương
Ngàn năm rũ rượi
Chạm bóng vô thường…
Ta say sầu người đâu có vơi
gửi Dương Thành Vinh
Đâu phải người xưa mà cung tiễn
Hai tay ly rượu uống ngang mày
Ta với người chiều buồn im tiếng
Bát ngát sầu theo dăm chén say
Vỗ chiếu mà ca bài lỡ vận
Ly đau ta cụng với ly buồn
Mốt mai trời đất hề phong ấn
Thì ta với người cùng xưng vương…
Gõ bát đập bồn ta thất chí
Ôm trăng ngươi uống cạn hồ trường
Có hay đất trời cùng túy lúy
Đời buồn ai vỗ khúc mù sương
Dưới trăng ai sẽ ngồi hâm rượu?
Tàn đông ai đổi áo khinh cừu?
Đã nghe cay đắng tràn mắt ứa
Ta say sầu người đâu có vơi…
Cạn chén một đời ta lầm lạc
Một kiếp ngươi sóng vỗ chân cầu
Mốt mai gió tạt sầu tan tác
Nhớ người… ta biết gửi về đâu…
Ly cà phê Ban mê
Chẳng phải tôi buồn đâu Ban mê
Mà cơn gió thổi nhắc tôi về
Bâng khuâng mây xám chiều hoang hoải
Nắng rớt trên môi đầy cà phê
Chẳng phải tôi mà là trăng soi
Gió thao thiết gió giữa nương đồi
Nghiêng xa lũng vắng làn mây mỏng
Hương chiều say khướt một làn môi
Ban mê là em đây phải không?
Sao tôi nghe trong nắng bềnh bồng
Có khói sương trôi tràn cay mắt
Và gió lưng đèo ai vít cong…
Ai biết tôi còn về nơi đây ?
Ban mê vọng lại giấc mê đầy
Ly cà phê đắng chiều đưa tiễn
Nghe khói giăng mù trong mắt cay…
(Ban mê tháng 4/2016)
Nguyễn Minh Phúc
Nguồn: Tác giả gửi



















