Những ngày biển chết | Em để tang giùm biển của tôi

Posted: 02/06/2016 in Nguyễn An Bình, Thơ

Nguyễn An Bình

thuyen_nam_tro_tren_bai

Những ngày biển chết

Tặng anh Đặng Châu Long

Còn đâu những chuyến thuyền về
Khoang đầy cá nặng bốn bề sóng vui
Mắt nhìn đau đáu trùng khơi
Từ ngày biển chết lòng người lạnh căm.

Còn đâu! Mưa bão mù tăm
Con thuyền neo bến sóng ngầm vì đâu?
Dân chài ngơ ngác nhìn nhau
Bãi trơ hoang vắng vết đau không lành.

Còn đâu những chuyến hải hành
Ngồi trơ ngóng biển tóc tang rợn người
Xóm nghèo lặng ngắt tiếng cười
Mảng thuyền úp ngược bùi ngùi em ơi.

Còn đâu biển bạc ngày vui
Nỗi đau hụt hẩng tàn hơi lâu rồi
Chỉ còn sóng đánh tả tơi
Mộ thuyền ngút gió ngàn khơi nặng tình.

 

Em để tang giùm biển của tôi

Xin một lần em để tang giùm biển của tôi
Màu xanh ngọc chợt biến thành màu tảo đỏ
Tôi không thể tin lời hàm hồ gian trá đó
Họ học làm người tử tế khó quá phải không?

Xác cá tôm giạt bờ tanh tưởi cả biển Đông.
Nhìn nhức mắt từng bãi bờ bị bức tử
Những mảng thuyền dập dềnh trong con sóng dữ
Biển lại sục sôi mùi độc tố cuồng phong.

Người ta bảo tôi dạy em yêu đất nước non sông
Yêu biển bạc rừng vàng yêu từng ngọn rau cọng cỏ
Được đổi lấy bắng thịt xương bằng muôn ngàn máu đỏ
Của bao anh hùng bao thế hệ tiếp bước cha ông.

Tôi có một thời say sưa giảng giống một kẻ lên đồng
Như con chiên ngoan đạo tin thánh kinh như tin chúa
Tự đốt trái tim mình thành Đan- kô rực lửa (*)
Thiêu xác tín cuối cùng thành một đám tro bay.

Rừng giẫy chết và biển thèm hoại tử từng ngày
Người như nhánh san hô chực chờ cơn hồng thủy
Như xác cá phơi mình đợi mặt trời lên phân hủy
Biển lại dập vùi bao thân phận lẻ loi.

Biển bây giờ không còn là biển bạc em ơi
Đâu chớp bể mưa nguồn đo lòng người em nhỉ
Lối sống đớn hèn biến ai kia thành con người ích kỷ
Vậy xin một lần em để tang giùm biển của tôi.

(*) Đan-Kô: tên một nhân vật trong truyện dân gian của nhà văn Nga Maxim Gorki

Nguyễn An Bình
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.