North beach | To be or not to be

Posted: 05/06/2016 in Thơ, Vương Ngọc Minh

Vương Ngọc Minh

woman_with_dog

North beach.

“đàn ông- u năm mươi
bị tình phụ rẫy
thường rưng rức khóc sự bệ rạc
của mình
chả khác chó bị hành hạ
rên ư ử
tức tưởi..” ngưng lại
mụ ta sửa mục kỉnh

e hèm- hiểu theo nghĩa nào đó (!)
đoạn “cũng vậy
bị tình bỏ rơi
ở tuổi- u năm mươi
nó khủng khiếp hơn cả gái.. bị mất trinh!”

ối! tôi đã thực sự nổi cáu
tuy nhiên
quả ngu xuẩn- giả
đi cãi nhau với mụ ta- đấy một mụ cán sự xã hội
mỹ trắng gốc ái nhĩ lan
béo
tốt/mụ chuyên cố vấn về các mặt tâm lí
mỗi hai tháng tới viếng tôi
một lần

tôi hất đầu về phía con chó
đang nằm cạnh
bên bắp chân tròn/ to của mụ “sao lại dắt chó
theo
làm gì- thưa bà?” tôi hỏi

mụ ta không trả lời nhưng
bật cười
khan- vẻ tự đắc “có bao giờ ông dính vào thứ tình cảm
oh no- tình yêu
ỡm ờ!” quái

nghe mụ ta nói- điều đấy
lại khiến cho tôi cảm thấy mụ ta
khá văn minh
và để mụ ta xem
tôi
cũng có phong cách “thưa bà

dứt khoát tôi không hề mắc
chứng tâm thần
hoang tưởng
cũng không hề như một “ca” khó nhá

– là
người
chỉ chuyên sống trong các thành phố lớn
“gentleman”

tôi biết khá chính xác giá trị
bản thân mình!” mụ ta phát tằng hắng
rõ lớn
đưa mắt chú mục tôi “về điểm
cuối cùng này
thì tôi hoàn toàn đồng ý- vậy còn khả năng
ông
chẳng khác một kẻ luôn thất bại!”
..

 

To be or not to be,

Khi ngắm các cô gái trẻ
mọi thứ đều mini- chẳng đặng đừng
tôi cứ phải ngăn
không thể để mồm mãi thét
gào
mãi nhịp giò

với tôi- ngắm các cô gái trẻ
đấy
chẳng khác một cách đối diện thực tế
tôi rất ghét người trốn chạy thực tại

có thời gian- cốt trốn chạy
thực tế
mọi ý nghĩ tôi để thơ ngốn hết
lần hồi chả còn sức đâu trốn chạy
tôi phát giác ra rằng khi

ta ngắm các cô gái trẻ- đấy
cái cách đối diện thực tại (cực sát sườn!)
các cô bước đi
mỗi cô mỗi vẻ
khi ngắm từ phía sau
tôi liên tưởng nơi chốn căn phòng rộng thể hiện
sẽ mang lại khá nhiều hiệu quả cho việc trốn
tìm

cút bắt- tôi luôn hòa nhập vào
được qui tắc của các cô
lúc cười
nói- ăn uống

cũng như- lắm lúc
đối diện thực tại
bắt gặp giữa đường cái
đàn ông thì họ đi khẽ khàng/ đàn bà đi nườm nượp
bọn trẻ đi léng phéng
hồng hài nhi
tôi không còn bực mình- do khoảng trống trong họ

cực bao la
ưa thích lấy chuyện tự xỉ vả làm điều (what news!)

sau hàng tỉ lần đối diện thực tại
tôi hết còn đi trong bóng tối
– nhất là
theo sau bất kì ai (vào các viện bảo tàng
phòng triển lãm!)
đối diện xong một thực tế (đồ họa!) tôi liền bổ đôi
tiếng thét gào làm bốn

chia chác ra bốn cách
hòng sau đấy ngắm các cô gái trẻ
nói thực nghen- các cô còn biết
trong thơ
mọi thứ đều được phép
có thể đặt chữ lên hai núm vú (quang viên hai họ để lên
lại là chuyện áp đặt nhiễu nhương!) và đọc to “ôi
mảng trời màu ngà
cá chết!”
..

Vương Ngọc Minh
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.